Danh sách 30 cmt mới nhất

  • Họa sĩ Phạm Khanh: Giờ này tranh ở đâu?
    Trần Chính Nghĩa - 2019-07-14:

    Tôi là Trần Chính Nghĩa ở 11 Hàng Bông, là con thứ năm của ông Trần Văn Lưu, nhiếp ảnh gia đã tham gia kháng chiến chống thực dân pháp 1945-1954.

    Sau khi hòa bình lập lại năm 1955 trở về Hà Nội lại tiếp tục mở hiệu ảnh tại 62...68 rồi chuyển sang 43 phố Tràng Tiền lấy tên là hiệu ảnh Mùa Xuân. Khi đó các văn nghệ sĩ trong giới mỹ thuật đã cùng nhau tập hợp lại trong đó có họa sĩ Phạm Khanh, Bùi Xuân Phái và cả kiến trúc sư Nguyễn Cao Luyện đến giúp cho xưởng ảnh Mùa xuân có tiếng vang lúc bấy giờ

    Họa sĩ Phạm Khanh là bạn thân của bố tôi nên bố tôi đã chụp được nhiều ảnh chân dung Phạm Khanh và ngược lại họa sĩ cũng vẽ cho gia đinh, nay tôi cõn giữ được vài bức tranh gốc nguyên bản của ông còn tốt.

    Tôi cũng được vinh hạnh được ngồi trò chuyện cùng với bố tôi và ông Khanh. Và tôi đã chứng kiến khi biết tin ông đã ra đi vào một buổi sớm khi ông tiễn chân bà đi sơ tán trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt.



  • Tự làm dầu (nhiều) hào
    phale - 2019-07-13:

    @Kim Trân: Nhà em không thử món ấy được ạ do ban công bị thiếu nắng :) em lại sống ở thành phố. Mắm gì cũng cần nắng thật nóng và thật nhiều, tương ủ đậu cũng thế, cũng phải phơi nắng lớn suốt ngày nên chay mặn đều như vậy hết ạ, thành ra em không có kinh nghiệm làm (chỉ có kinh nghiệm mua nước mắm cá sạch ủ từ cá 100% và tương ủ lâu năm thôi ạ)



  • Nhìn nồi, hũ gốm ngoại, thấy khó cho gốm Việt
    phale - 2019-07-13:

    @Giang Thanh: Sau mấy năm thử, vẽ mẫu, nung đi nung lại (và bể quá trời sản phẩm), bên Yên Lam gốm đã có hũ muối dưa made-in-VietNam 100% rất tốt nè bạn. Bạn bấm vào link này xem. Mình gom tới 2 cái của bên này. 


    Cũng nhờ duyên mà gặp được bạn tâm huyết  :) Sau thời gian thử thì bạn ấy cũng làm được cục chặn bằng gốm xinh đẹp (ban đầu cục chặn bị nứt, hơi xấu tí).


    Mà theo mình nghe kể, gốm VN còn gặp nhiều khó khăn và bất cập lắm, chứ không chỉ là chủ không tốt  (dù thể loại đấy cũng nhiều)



  • Nhìn nồi, hũ gốm ngoại, thấy khó cho gốm Việt
    Giang Thanh - 2019-07-12:

    Hôm nay đọc bài này mới thấy hóa ra không chỉ có mình em có suy nghĩ như thế này. Em đi thăm hết cả làng Bát Tràng nhưng thực trạng rất buồn là 95% mặt hàng ở các cửa hàng đều tương đồng với nhau từ hình dáng, chất lượng, men... Đi đến đó về xong hụt hẫng. May sao vớt vát tìm được 1 cửa hàng có vẻ làm tốt hơn những chỗ còn lại, tuy nhiên họ cũng ko nghĩ ra được nhiều thứ hay. Nghĩ sâu xa hơn là trình độ làm của Việt Nam thật ra tay nghề cao, tay nghề giỏi là có, nhưng họ chưa có sự sáng tạo tổng thể tốt, chưa có sự chú ý đển tiểu tiết. Cho nên việc mình đi mua đồ gốm ở nước ngoài, dù là Made in Vietnam, cũng thấy xứng đáng đồng tiền hơn là mua tại làng nghề. Vì khâu kiểm tra chất lượng/quản lý chất lượng (QC), thiết kế mẫu mã, cách thức xây dựng thương hiệu, chăm sóc khách hàng...vv.. phải nói các bạn nước ngoài làm tốt và có nhận thức về cách làm hoàn hảo hơn chúng ta rất nhiều. Buồn là đến thế hệ sau không mấy ai có thể vực dậy được tốt... Thế rồi với những  người cầu toàn (như em), dù rất muốn ủng hộ hàng Việt, cũng phải đi tìm mua đồ ngoại nhập vì thà trả mắc 1 lần bền lâu, xài tiện lợi còn hơn là trả rẻ hơn rồi mua bực vô như mỗi lần sử dụng (Thậm chí là cứ nhìn thấy đã bực)



  • Tự làm dầu (nhiều) hào
    Kim trân - 2019-07-11:

    Tôi tìm cách làm món này mãi mà không được. May mà có cô. Cô khi nào chỉ tôi ủ nước mắm chay với. Tôi mò mẫm mà hỏng hoài.  Không mặn điếng thì cũng mốc méo. Pha Lê cô cho tôi hỏi sao cô khéo thế nhỉ?



  • “Đồng niên vãng sự”: một giọt nước to của một làn sóng mới
    LeLex - 2019-07-08:

    Phải, đúng như Đài Loan vậy, biết sở trường sở đoản của mình. Biết không làm phim hành động giỏi như Hồng Kông thì làm phim tình cảm xã hội, vừa sử dụng cảnh thực ngoài đời, đỡ phải dàn cảnh phim trường....tốn kém. Chỉ cần cốt truyện hay, hình ảnh đẹp, âm thanh rõ ràng, diễn xuất sống thực và đạo diễn có tài... thì phim vẫn xuất sắc ăn khách như thường. Phải cố tìm một con đường thích hợp cho mình.
     



  • “Đồng chí Kim đi (đu) bay”: cứ vậy đi lại chấp nhận được
    minh vu - 2019-07-06:

    Hay nhứt là câu kết " Chấp nhận được và  được chấp nhận "Bài viết hay .



  • Cuộn phim chưa tráng
    Duy Duy - 2019-07-02:

    Đẹp lắm tôi ơi, cuối tháng 7 này mình sẽ đi, sẽ có hình ảnh cập nhật lên blog nơi tôi sẽ đến cho các bạn xem



  • Xem Ma’ Rosa: ta nên học theo hướng nào?
    SA - 2019-07-01:

    @ An
    Quỹ phát hành phim (nhất là phát hành rạp, quảng cáo…) có khi cao hơn là quỹ  sản xuất  (tức là giá thành) của bộ phim. Vì vậy rất nhiều phim Mỹ thực hiện xong chỉ bán video, hoặc phát hành rạp ở nước ngoài để gỡ gạc thôi, chút nào hay chút ấy. Ngược lại, các phim trong nước bán chạy cũng phát hành nước ngoài để kiếm thêm. Kinh tế làm phim là chuyện rủi ro phần nhiều, không có công thức nhất định để thành công. Theo Box Office Mojo, 2018 tại Mỹ có 878 phim ra rạp. #1 là “Black Panthers”, chiếu tại 4084 rạp tất cả trong 25 tuần, thu 700 triệu USD. Ra mắt là tại 4020 rạp, và trong 3 ngày cuối tuần đầu tiên (thứ 6-thứ 7-CN) thu 202 triệu tức 29% của tổng số chỉ trong 3 ngày đầu. Như vậy, 3 ngày là biết ngay ăn hay thua và phải quảng cáo trước rầm rộ. Doanh thu chiếu rạp trên thế giới là 1,346 triệu.
    #878 là “Realms”, phim kinh dị, ra mắt tại 3 rạp, chiếu trong 1 tuần, thu 147 USD. Ra mắt là tại 3 rạp và trong 3 ngày cuối tuần đầu tiên thu 108 USD, cũng biết ngay là thua rồi!
    Phim nước ngoài hạng cao nhất 2018  (hàng 13) trên thế giới là “Operation Red Sea” (Hồng Hải Hành Động. TQ) thu toàn cầu 575 triệu nhưng ở Mỹ thu có 1.5 triệu.
    Nhưng việc phân phối phát hành phim đang thay đổi với kỹ thuật mới (Amazon, Netflix, Hulu…) chẳng ai biết được. Kỹ nghệ này không ví với các công nghiệp khác như làm máy vi tính hay sản xuất sữa chua. Thì showbiz mà. Đây tựa như “Vòng eo 56” bao nhiêu người xem? Cát xê Ngọc Trinh là bao nhiêu? Sao cô lại mua túi đầm Kelly 30.000 USD? Thì, Hoàng Kiều! Nhưng mình thấy ảnh lúc đón cô ở phi trường Hawaii, Hoàng Kiều mang bó hoa $24.99 có bán tại tạp hóa của phi cảng!



  • Wakako-zake (tập 4): Cũng may là nhím biển đắt
    MacMat - 2019-06-29:

    Xà lách xoong nhà mình ngoài nấu canh thì ăn sống cũng ngon lắm ạ. Trộn sơ với dầu giấm chanh đường, xong xào thịt bò hay heo với cà chua hành tây, rắc thêm hành ngò, tiếp chan lên rau, thích đậm đà thì làm thêm chén mắm ớt chua ngọt, rất đưa cơm. Chỉ 1 dĩa này với xoong canh thôi thì đủ món rồi, không cần phải 3-5 món xào, kho, chiên, nước vân vân và mây mây *^▁^* . 



  • Xem Ma’ Rosa: ta nên học theo hướng nào?
    An - 2019-06-24:

    Nhờ bác SA (gọi vậy vì cũng hay theo dõi Fb và biết bác hơn nhiều tuổi) mà hiểu mấy cái liên hoan phim thế này. Cháu tò mò cái nữa là phim ở đây bán thì ai mua? Mà lại tận 5-7000 phim (chắc cũng phải bán được 2-3000 phim). Như mấy phim VN mình người bản xứ đã không nuốt được (vì nó thật sự quá kém, từ diễn xuất, kịch bản... và phần lớn trong số phim dự Cannes chắc cũng như phim VN thôi) thì Tây nó mua về làm gì nhỉ? Chả lẽ nó lưu lại như các nhà sưu tập hội họa hay là công chiếu ở nước nó? Mà bán phim chắc cũng phải tầm 30-50.000 đô mới bõ công mua vé máy bay, ở khách sạn bên Cannes, tức là công chiếu phải đạt tầm 10.000 khán giả trở lên mới có lãi, một con số không tưởng với một bộ phim thuộc một nền văn hóa xa lạ.



  • Xem Ma’ Rosa: ta nên học theo hướng nào?
    Lex - 2019-06-22:

    Cái phim The third wife , nếu theo phong cách làm phim của Ma'Rosa, đơn giản thôi, đời thường thôi.... thì không chừng vừa giật giải mà vẫn được trình chiếu trước công chúng thú vị. Thì chuyện nữ thập tam.... làm thê thiếp thời phong kiến xưa là bình thường, chẳng gì trái luân thường đạo lý thời đó cả....thì cố làm phim với không khí cũ kĩ đó với quay phim, âm nhạc như Ma'Rosa đấy, phải không bác SA?, lại cố làm mới phim với cảnh nóng, âm nhạc,  diễn cho lôi cuốn, cố nhồi nhét tâm lý phức tạp của thời nay hoặc sầu bi cho nhân vật quá... khiến khán giả soi xét phim với tâm lý, luân lý thời nay cho phim là porno khiến chính quyền kiểm duyệt cấm chiếu vì thế!.
    Vì chưa xem Cô vợ ba, chỉ đọc phê bình từ nhiều nguồn trên mạng nên có thiển ý thế!!!.



  • Xem Ma’ Rosa: ta nên học theo hướng nào?
    Le Lex - 2019-06-20:

    Đúng như SA nhận xét là các giải điện ảnh này chưa chắc 100% khách quan, độc lập... theo khía cạnh nghệ thuật thuần túy.... còn tùy thuộc vào dư luận, trào lưu nghệ thuật, thời thế chính trị  này kia. Nhiều khi được giải là biết lách chế độ kiểm soát và ban tuyển lựa, cho là quốc tế  khoái trí thấy được... như phim Ma' Rosa này chăng?.



  • Xem Ma’ Rosa: ta nên học theo hướng nào?
    SA - 2019-06-20:

    @An

    Bạn nói thế cũng đúng. Ma’Rosa không được giải Palme d’Or, mà chỉ được “tuyển thi chính thức” (compétition officielle) cùng với 20 phim khác thôi. Ăn giải là diễn viên nữ, và gỉai vỗ tay, vì có hơi bị dài khiến đạo diễn lúng túng. Xem 21 phim vòng tuyển này không ai phải trả tiền vì là vé mời, trừ khi mua vé bán lại lậu, giá bao nhiêu thì mình không biết.

    Tại Oscar, đêm trao giải, có khi có lên đến $30,000 1 cặp vé, là một dịp tốt để giật le người yêu mới, em có cái áo nào đẹp đẹp, tối nay anh mời em đi xem hát.

    Tại Cannes 2001, mình được tặng một vé “thảm đỏ” này nhưng là vé đơn, không rủ được ai đi cùng nên không xem và không biết không khí bên trong thế nào. Bên ngoài, thì là biểu diễn “Ta cùng đi lên bậc” của đoàn có phim chiếu ngày hôm đó, và đám “ăn theo” như Ngọc Trinh, Lý‎ Nhã Kỳ. 2001, không có các cô này, chứ không mình cũng đã đi xem chứ, gầm mặt xuống mà lên bậc sau lưng Ngọc Trinh, ga lăng là để phụ nữ đi trước trên cầu thang.

    Cannes cũng có kịch bản của nó, có đạo diễn Ý gọi là “Mondo Cani”, một chữ “n” thôi và có nghĩa là thế giới của loài chó. Cannes phải có màu sắc của giải để tranh thương với lại Venice, Berlin, Locarno… và lúc nào cũng lo sốt vó là mất vị trí giải hàng đầu của LHP thế giới. Cách của Cannes là pha trong vòng tuyển phim nước ngoài ít ai biết và làm việc này rất sớm, tiên phong. Nhờ vậy, điện ảnh Iran, Đài Loan hay Philippines… mới được phổ biến, 1 số đạo diễn hay phong trào được biết đến, và sau đó các LHP khác đua đòi làm theo. 1 đặc điểm khác của Cannes là tuyển phim có tính cách xã hội, như phim của anh em Dardennes, nhà này 2 lần được giải, mà chuyên làm phim về người thất nghiệp sống trong hộ cấp 4.

    Cái công thức của Cannes tí muối tí đường, lửa lớn, lửa nhỏ, sao thì vẫn thành công vì giữ được vị trí số 1.
    Trong công thức này là thành phần giám khảo, chánh khảo là mổ người tiếng tăm trong lãnh vực nhưng gia vị Cannes là con bé này, con nhóc kia như bạn nói, tựa một lát rau răm trên bánh cuốn chả cho nó có màu. Công thức này, như ta biết, tới giờ vẫn là thành công mỹ mãn, khi nào Cannes xuống hạng thì phải xét lại theo chiều hướng khác, 9 giám khảo Palme d’Or cộng tuổi lại, làm sao thì làm, phải đủ 700 năm chẳng hạn.

    Mỗi LHP có một chiêu chứ, kiểu nhà hàng 3 sao Michelin. Nó rất là tinh vi và lắm chuyện để duy trì cái phong cách của nó. Đã là giải thì trên đời chẳng có giải nào cứu thế hay niết bàn cả, nhưng nó có 1 cái thềm chất lượng nhất định theo đường lối hay thiên kiến của nó. Đầu tiên là tính cách chọn lọc, rồi sau đó mới là chính sách chọn lọc ra sao.  21 phim mỗi năm lọt vòng tuyển này không hiểu có bao nhiêu phim ứng thí, 1/10 hay 1/20? Tại Cannes, còn có cái gọi là chợ Phim. Có vào đây thì mới thấy cả ngàn gian hàng thế giới rao bán 5.000 hay 7.000 bộ phim. Gian lớn gian bé tùy túi tiền, ai đi qua cũng mời vào xem phim giới thiệu, không có thời gian thì xem giúp trailer mấy phút thôi mà, thường là do 1 cô ngoại hình khá đứng ở hành lang níu kéo. Cô này có thể là người Azeri chẳng hạn, “Cô lần đầu đến Cannes hả?”. Cô dắt bạn vào trong 1 phòng tối bé xíu. Bạn được xem free này, được giải khát free này và không bắt buộc phải vỗ tay nhe.



  • Xem Ma’ Rosa: ta nên học theo hướng nào?
    An - 2019-06-20:

    Cái giải Cannes này năm nào cũng có chục phim vỗ tay 5 phút, chắc toàn nhà báo xem free nên vỗ tay coi như trả tiền vé. Như phim The Merciless của Hàn, thấy bảo được vỗ tay 5 phút, xem thấy cũng hay nhưng mà chưa đến mức phải vỗ tay. Quốc gia nào có phim lạ lạ, mà chưa thắng lần nào dễ thắng, chắc vài chục năm nữa nước nào cũng có phim đoạt giải. Mà thành phần ban giám khảo cũng quái, năm trước là cô đóng phim Chạng vạng, năm nay có cô nhóc Elle Fanning.



  • Ẩm thực Việt: 3 cấp công phu, 4 dòng kỹ thuật đều chưa đạt
    Tuan - 2019-06-20:

    Mấy ông nói chuyện ẩn ý kiểu ngụ ngôn thường não rỗng mà lại cứ tưởng mình thông minh. Có ý kiến gì thì cứ xổ hết ra đi lại còn bày đặt làm màu.



  • Ẩm thực Việt: 3 cấp công phu, 4 dòng kỹ thuật đều chưa đạt
    Phong - 2019-06-19:

    Người Mỹ lên vũ trụ, không trọng lượng nên bút bi không viết được. NASA bỏ mấy chục triệu Mỹ kim, dùng 4 dòng kỹ thuật để chế ra cái bút cấp độ 4 đổi mới tân kỳ, viết đâu cũng được. Một lần tò mò hỏi Liên xô: mày lên vũ trụ viết bằng cái gì? LX bảo: tao viết bằng bút chì. Tự dưng NASA thấy mình nhảm thế nào ý.



  • Bát chiết yêu
    Lex - 2019-06-09:

    Cái bát chiết yêu xưa, giờ không còn thấy ở trong gia đình, quán ăn hoặc những gánh hàng rong ngoài đường.... mà thay vào bằng những cái tô tròn trịa.... mà bồi hồi nhớ lại.
    Hồi thập niên 60 mới vô Nam, trong gia đình còn nghe tiếng.... bát chiết yêu, chít eo nghe hấp dẫn, to lớn gì đó.... hòng phân biệt cái bát ăn cơm nhỏ hơn, để đựng đồ ăn hoặc cháo nóng... húp quanh do chóng nguội hơn. Đi ăn bún riêu, bún ốc... ngoài chợ toàn trong bát chiết yêu với miệng bát loe ra trông no mắt, đầy đặn nhưng nhẹ tay với ngón cái móc giữ...dễ cầm lùa nhanh vô miệng và ăn xong vẫn thòm thèm, muốn thêm bát nữa.
    Giờ tìm mua 1 cái bát chít eo cũng khó???.
     



  • Nền văn minh xây từ tiền bán muối
    phale - 2019-06-08:

    @aaa: Không có gì bạn, mình biết có mấy thành phần vì muốn bán hàng mà quảng cáo trơ trẽn là muối hồng bổ tim bổ thận chữa bệnh gì đó... cũng gây hoang mang và làm ảnh hưởng uy tín do điều ấy rất sai sự thật :) Giá muối ấy cũng hay bị đẩy lên cao một cách vô duyên.



  • Nền văn minh xây từ tiền bán muối
    aaa - 2019-06-07:

    Thank bạn Pha Le giải thích cặn kẽ nhé. Mình cũng chẳng hiểu chuyên sâu nên thấy có bài báo ở website hay đọc thì nhớ tới bài bạn viết thôi.



  • Nền văn minh xây từ tiền bán muối
    phale - 2019-06-06:

    @aaa: Bài ấy trước đây mình có đọc rồi, nhưng vấn đề là cả người làm bài ấy cũng chỉ đi dịch bài từ đâu đó thôi chứ cũng không đưa ra dẫn chứng gì từ việc lấy nghiên cứu của muối ăn thường gán cho muối hồng? Đưa ra tên vài ông Tây bà Đầm thì không thể gọi là có nghiên cứu.
    Các nguồn mình đọc đều nghiên cứu muối nào ra muối đó chứ.
    Bạn có thể tham khảo cuốn "Salted: A Manifesto on the World's Most Essential Mineral" của Mark Bitterman. Cả cuốn chỉ nói về muối với nghiên cứu rõ ràng không lẫn lộn ai với ai. (Bạn chịu khó mua ở Amazon, Việt Nam không có bán hoặc dịch ra tiếng Việt)

    Và cả mấy nghiên cứu như "Comparison of salty taste and time intensity of sea and land salts from around the world" nó trong tạp chí khoa học nên phải trả tiền để đọc hết, nhưng nó tách bạch hẳn các loại muối biển/muối đào mỏ với nhau.

    Thậm chí việc muối tinh luyện công nghiệp nó nhiều sodium hơn hay có trộn chất chống vón vào trong, thì cuốn Salted của Mark và cả Mayo Clinic cũng nhắc tới công khai.
    Còn mà bàn sâu là tất nhiên chẳng cái gì ăn nhiều mà tốt... Muối cũng vậy, dùng cũng phải ở mức có liều lượng, chưa ai trên thế giới này nghĩ muối là... thuốc, ngày phải ăn mấy ký cho bổ. Nhưng cũng chưa thấy ai lấy nghiên cứu muối này gán cho muối kia, vì báo cáo đưa ra rằng lượng khoáng chất của các loại muối, từ biển, tới mỏ, tới muối chế biến, là rất khác nhau. Chứ bài báo đó (thực ra là dịch) thì nói thế chứ chẳng thấy đưa ra cái nghiên cứu nào... Còn chuyện muối mỏ hay muối biển thô sạch có thêm các khoáng, canxi, zinc, mangan... là bổ hay không, bổ tới đâu lại cũng tuỳ niềm tin của bạn. Có người cũng bảo thêm tí teo khoáng ấy ăn thua gì, có người nghĩ là dùng hàng ngày thì thôi có thêm vẫn tốt hơn không có, vẫn hơn ăn muối công nghiệp chủ yếu là mặn với trộn chất chống vón? Bài của mình thực ra cũng chỉ nói rằng nó bổ hơn vì tính ra có khoáng nhiều hơn, còn thiên hạ huếnh nó lên thành thần dược hay lợi dụng bán vì bảo rằng biển mình ô nhiễm thì lại là chuyện khác. Nhưng nói "bốc nghiên cứu muối ăn gán cho muối hồng" là mình chưa thấy nghiên cứu hay dựa trên cơ sở nào xác thực cả.



  • Nền văn minh xây từ tiền bán muối
    aaa - 2019-06-05:

    Tìm lại bài viết trên báo thấy vẫn còn, chắc admin chèn link sai thôi, mình gửi lại nhé: Link này

    Mình không quan tâm lắm về việc cho muối đen, đỏ hay hồng vào món gì sẽ ngon hơn muối thường vì đây là cảm nhận mỗi người thôi, mà quan tâm về việc nó tốt cho sức khỏe hơn muối thường nhiều thế có đúng hay không, bài báo có đoạn: " cố tình trích dẫn "báo cáo khoa học" nhằm gia tăng niềm tin của khách hàng, nhưng trên thực tế, các luận điểm trên đều được lấy từ nghiên cứu hiệu quả của muối ăn thông thường. "Tôi không tìm được bất kỳ dẫn chứng xác thực nào nói về hiệu quả từ việc tiêu thụ muối Himalaya."



  • Nền văn minh xây từ tiền bán muối
    phale - 2019-06-05:

    @aaa: Link của bạn mình không vô được, nhưng nếu bạn nói cái bài bảo muối hồng không bằng muối biển i-ốt thì nói thật thông tin ai đọc ai đó tự rút kết luận cho mình thôi :)
    Theo các tài liệu và sách chính thống mình đọc, muối i-ốt là muối sản xuất công nghiệp, còn muối biển và muối mỏ lại khác hoàn toàn. Và sau khi xài vô vàn loại muối, mình thấy muối hồng... không có đắt.
    Mảng muối mỏ, có những muối đắt hơn như muối xanh Ba Tư, muối Xanh Mông Cổ, muối hồng Bolivia, muối đen (chuyên cho người ăn chay)...

    Muối biển còn lắm loại siêu đắt và rất ngon như hoa muối Fleur de Sel, muối Shinka deep sea, muối Moshio...Đã là biển thì giá cả của nó tuỳ vùng biển, Vũng Áng chắc sẽ khác biển Shinka của Nhật

    Ngoài ra còn muối đỏ, muối hun gỗ trăn, muối hun rượu vang, muối Iburi Jio...

    Muối hồng Himalayan thực chất là loại phổ biến, rẻ, mọi người hay dùng thường xuyên, nên bài mới nhắc tới. Bạn mình chuyên bán muối thì thấy nó bán muối hồng đào ở mỏ Pakistan với giá cũng chả mắc, còn các nơi khác họ "được thể" rêu rao rằng biển Việt Nam ô nhiễm để đẩy giá muối hồng lên kiểu gì mình không rõ. Còn nhắc tới hiệu quả thì hiệu quả nấu ăn cũng tuỳ lắm. Nấu gì với muối gì là phụ thuộc vào món. Như moshio nêm canh ngon. Muối hồng làm mấy món đắp muối hay muối chua và nấu bình thường ngon, muối xanh Ba Tư chuyên làm cocktail, muối đỏ Hawaii dùng ướp mấy món nướng mọi và rắc lên xa-lát, fleur de sel làm món ngọt, món tráng miệng rất ngon (dù là muối)...
    Còn hiệu quả sức khoẻ thì nó tuỳ vào khoáng chất trong mỗi loại muối, cái loại công nghiệp cho thêm i-ốt có thể hiệu quả ngắn hạn để giải quyết 1 vấn đề nhanh chóng, nhưng về lâu dài thì rất nhiều người khuyên bổ sung i-ốt theo đường khác. Mà tính ra muối Moshio là siêu nhiều i-ốt và i-ốt trong muối này lấy từ rong biển tự nhiên nên nó còn ngon hơn muối thường, do rong còn cho chất glutamate gây ngon miệng (glutamate cũng là bột ngọt tự nhiên). Muối công nghiệp gần như chỉ có sodium chloride tạo mặn, mình ăn vào thấy gắt, chẳng bổ béo gì, dùng nấu ăn cũng không ngon, nhưng với những ai không có cách nào bổ sung i-ốt ngoài cách ăn muối này (đồ biển, rong rêu, trứng sữa... có đầy, thiếu điều bội thực) thì dùng muối i-ốt là cách tốt nhất dành cho họ :)



  • Nền văn minh xây từ tiền bán muối
    aaa - 2019-06-04:

    Vừa đọc bài này xong  thì nhớ Soi cũng có bài viết về muối hồng.  Thời nay nhiều thứ lạ lạ, kiểu như tỏi đen Lý Sơn là được giới thương nhân chém gió tưng bừng, người tiêu dùng ít kiến thức bị dắt mũi ngay. Ở quê mình cách đây 2-3 năm, có người về các xã quảng cáo cây chùm ngây, ăn vào nhiều dinh dưỡng , tốt cho sức khỏe hơn thịt bò làm các bà các cô tranh nhau mua cây chùm ngây về trồng , giờ chẳng thấy nhà nào trồng .Bọn bán hàng lại tung chiêu mới, mời hội phụ nữ, hội cựu chiến binh tham quan vườn chùm ngây, bán cành sấy khô về đun nước, giá mấy trăm nghìn 1kg, ai đi về cũng khệ nệ xách vài triệu tiền hàng.



  • Về những cái tên trong Hồng Lâu Mộng (phần 1)
    Xuân Duy - 2019-05-28:

    Cảm ơn bạn Anh Nguyễn nhiều thật là nhiều luôn. Mong bạn cho ra nhiều bài hay hơn nữa. Hihi



  • Món Việt tinh thần Nhật: Cá mó ướp giấy dó
    phale - 2019-05-25:

    @Minh Trang: Nếu là Xanh thì ok nhé bạn tại họ đông cá lúc mới bắt luôn :) đem về bạn rã đông rồi ướp giấy dó thôi. Mình có lúc mua đông lạnh của Xanh, lúc mua tươi ở VG Food. Mấy con chụp trong ảnh của bài này là cá của Xanh đó.



  • Sò điệp: Tây hay Tàu gì cũng thích cơ bắp to
    Châu - 2019-05-24:

    Một bài viết thật là hay, xin cảm ơn tác giả



  • Về những cái tên trong Hồng Lâu Mộng (phần 1)
    Kim Nhi - 2019-05-23:

    Có 1 đề bài yêu cầu so sánh HLM và Truyện Kiều, nhờ Soi đăng lên để mọi người cũng bàn luận nhé !



  • Phuở ê! Phuở ê!
    th.trà - 2019-05-23:

    Anh/chị lúc nào đó có thể viết bài dạng như: 'Sống phong  lưu kiểu bình dân' được không.
    Em thật tình không thích trào lưu khoe của hiện nay ở một số trang giải trí, đơn giản em biết để có thể sắm sửa những món đồ đó thì mức thu nhập phải nằm trong nhóm 10%, nếu không có bản lĩnh kiếm tiền mà cứ bị xem mãi những hình ảnh đó dễ làm những chuyện sa ngã lắm, hoặc có cái nhìn phiến diện về cách kiếm tiền.
    Chúng ta phần lớn nằm ở nhóm 90%, nhưng em nghĩ (và em cũng từng đọc qua ở đâu đó lâu lắm rồi) rằng con người ta vẫn có thể sống phong lưu và hưởng thụ cuộc sống ở mức thu nhập bình dân. Bởi vì lâu lắm rồi không có ai viết ai nói về điều này nên nó cũng bị quên đi trong góc và em hy vọng anh/chị nào đó có tâm hồn và kinh nghiệm sống phong phú (cũng tâm thú đề tài này) lôi kéo nó ra và mổ xẻ nó cho cuộc sống hôm nay.



  • Về những cái tên trong Hồng Lâu Mộng (phần 1)
    Anh Nguyễn - 2019-05-23:

    @Xuân Duy: Nếu vẫn thích HLM bạn vào đây để đọc tiếp bài của mình nhé, viết đến đâu mình sẽ update: http://www.jennyartblog.com/2019/05/nhung-cai-ten-trong-hong-lau-mong.html#more Ở đây bài mình gửi 2 tháng không được đưa lên nên mình sẽ không gửi nữa. Cảm ơn bạn.



Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả