Nghệ sĩ Việt Nam

NS. Trí Minh: Tôi không bao giờ bỏ cuộc 05. 04. 10 - 1:01 pm

V.Q

Liên hoan Âm thanh Hà Nội 2010 qua ba đêm 26, 27, 28. 3 thực sự đã mang đến bữa tiệc âm nhạc đầy sôi động, lạ lùng với những dòng nhạc mới, thời thượng và chất lượng. 80 nghệ sĩ đến từ 16 quốc gia với những đại diện tiêu biểu của dòng nhạc đương đại trên thế giới: Sparky Quano đến từ Nhật, Robert Henke đến từ Đức, C-drik đến từ Bỉ, Hans Kulish đến từ Australian… Sự kiện lớn đó được tổ chức bởi một công ty tư nhân: M.A.M, đại diện là nghệ sĩ Trí Minh. Và sau đây là câu chuyện của anh.

Nghệ sĩ Trí Minh. Ảnh: Dino

Năm 1999, tôi vướng duyên vào âm nhạc điện tử, với sự tác động và hỗ trợ từ trung tâm Văn hóa Pháp. Đến cuối năm 2000, xu hướng âm nhạc Việt Nam bị đi xuống, lúc này, tôi đã rẽ sang một nhánh khác, cụ thể hơn là đi theo dòng âm nhạc điện tử. Tôi phối hợp âm thanh đường phố Hà Nội rồi trộn vào âm nhạc phương Tây, làm ra những tác phẩm khác biệt nhưng vẫn có gì đó quen tai. Và tôi đã có những thành công nho nhỏ ban đầu khi được mời làm nhạc cho các chương trình thời trang lớn như Đẹp Fashion Show, thời trang tóc của Davines hay biểu diễn trước hơn 20.000 khán giả do Yamaha tổ chức… Thế rồi khi quay lại, tôi thấy chỉ còn một mình, không có nghệ sĩ nào bên cạnh, thiếu lực lượng. Tôi lo lắng.

Nghệ sĩ Trí Minh đang trò chuyện về con đường làm nghệ thuật của anh. Ảnh: Dino

Tôi đến với các DJ, các ban nhạc có quan tâm và yêu thích dù chỉ là một chút sự thể nghiệm, hoặc vào trong giảng đường của các trường dạy nghệ thuật tìm kiếm những gương mặt sinh viên trẻ. Tôi tự tổ chức các buổi thảo luận, trình diễn nhỏ, các bữa tiệc tại nhà để mời những người đồng chí hướng có nơi giao lưu. Với người thực sự thích nhạc thể nghiệm, tôi sẵn lòng chơi nhạc cho họ nghe, kể cả khi chỉ có hai người.

Vào mùa hè năm 2006, tôi rất vinh dự được Hội đồng Anh tại Việt Nam cử đi dự một Festival rất lớn trên thế giới: Glastonbury. Tại đó, tôi đã được tiếp xúc với một môi trường âm nhạc phi truyền thống với một không gian biểu diễn đa dạng, phong phú nhưng trong đó lại có rất nhiều hoạt động bên lề liên quan đến môi trường. Chính vì vậy, tôi đã có một suy nghĩ, tại sao Việt Nam lại không có một hoạt động như thế này. Cũng trong năm 2006, với sự hỗ trợ của Viện Goethe tại Việt Nam, tôi cũng tham gian liên hoan âm nhạc lớn nhất của Đức: C/O Pop. Tại đây, tôi cũng đã thấy mội xu hướng rất mới trên thế giới là các thông điệp về bảo vệ trái đất, bảo vệ môi trường cũng như các hoạt động xã hội được đưa vào song hành cùng các hoạt động âm nhạc rất phong phú. Các Festival trên là tiền đề để tôi tổ chức ra: Liên hoan Âm thanh Hà Nội (Hanoi sound stuff festival).

Nguyễn Hồng Giang, sinh năm 1991, đến từ tp. Hồ Chí Minh tại Liên hoan Âm thanh Hà Nội 2010. Ảnh: Dino

Năm 2008, tôi bắt đầu tổ chức Hanoi sound stuff festival lần thứ nhất. Để có được nghệ sĩ tham gia, tôi viết email đến các đồng nghiệp đã từng gặp qua từng festival âm nhạc ở Anh, ở Đức… để mời họ. Ở Liên hoan này, chỉ có được 15 nghệ sĩ tham gia, trong đó phần nhiều là nghệ sĩ Việt Nam, còn lại chỉ có một số đến từ Hồng Kông, Đức. Việc xin giấy phép để tổ chức một loại hình âm nhạc chưa phổ biến là một việc vô cùng khó, nhất là đối với công ty tư nhân như M.A.M của tôi. Vì thế, như một kiểu tay bo, đánh “du kích”, tôi xin giấy phép tổ chức nghệ thuật ca múa nhạc thông thường. Tôi và các nghệ sĩ tham gia cùng lên format chương trình: đó là sự tổng hợp các lại hình như Dj, Noise, Nhạc điện tử.

Sau năm 2008, với mong muốn Liên hoan này được đi vào chính thức, tôi kết hợp cùng Học viện Âm nhạc Việt Nam để tổ chức. Với dư âm tốt đẹp từ chương trình lần thứ nhất ấy, những nghệ sĩ đã tham gia đã đi quảng bá khắp nơi trên thế giới, người nhiệt tình nhất phải kể đến là Dickson Dee. 45 nghệ sĩ đến từ 12 nước đã đăng ký với tôi để cùng tham gia chương trình năm 2009. Một nửa trong số ấy có được là từ Dickson Dee, một nửa là do từ các mối quan hệ trước đó của tôi. Các nghệ sĩ này cũng có sự cam kết hỗ trợ, tham gia  Hanoi sound stuff festival trong vòng 5 năm. Hanoi sound stuff festival có ba tiêu chí: Một là sự phát triển của người nghe, hai là phát triển nghệ sĩ (mối quan tâm của nghệ sĩ đến festival), ba là ảnh hưởng của festival đến cộng đồng. Và tiêu chí mà chúng tôi đã đạt được là sự phát triển nghệ sĩ qua từng festival. Đặc biệt là ngay sau khi chương trình 2010 vừa kết thúc, hai nghệ sĩ trẻ Việt Nam là Lương Huệ Trinh (SN 1985) đã được một curator người Indonesia mời sang Indonesia biểu diễn và Nguyễn Hồng Giang (SN 1991) sẽ đi Đức để tham gia hoạt động âm nhạc ở đó.

Lương Huệ Trinh, học trò của nghệ sĩ Vũ Nhật Tân, đến từ Học viện Âm nhạc Quốc gia. Nghệ sĩ nữ chơi nhạc thể nghiệm sau Kim Ngọc, và là người nữ duy nhất chơi Sound art. Ảnh: Dino

Về vé chương trình, đến năm 2008 tôi còn tặng miễn phí, sang năm 2009, tôi nghĩ nên chuyển sang bán vé, dù là bán mà như cho không, chỉ có 15 ngàn đồng một vé, thế nhưng nó có yếu tố tích cực là khuyến khích mọi người có ý thức mua vé. Sang đến năm 2010, giá vé tăng lên 70 ngàn đồng, và vé là một chiếc vòng đeo tay xinh xắn của người Mường trên Hòa Bình.

Festival vừa qua, lần đầu tiên chúng tôi tổ chức theo kiểu bóc tách thành ba hệ thống:  Hệ thống quản lý nghệ sĩ, hệ thống bán vé, hệ thống truyền thông. Ba hệ thống này làm việc hoàn toàn độc lập và chỉ hỗ trợ nhau nếu có gì đó liên quan. Lần này, hệ thống bán vé không tốt, bởi vì nhiều người không quan tâm đến loại hình nghệ thuật mới này. Nói thẳng ra giới trẻ bây giờ chỉ thích quan tâm đến show biz, đến những loại giải trí dễ nghe. Đồng thời với chương trình của tôi, là đêm nhạc MTV EXIT có nhóm nhạc Super Junior ( Hàn Quốc). Đêm nhạc Hàn Quốc ấy nhạc dễ nghe, vé miễn phí, lại có quà mang về…  Mặc dù vậy, tôi vẫn nghĩ rằng vắng rồi sẽ đông. Ban đầu người ta đến nghe thấy khó, sau sẽ chấp nhận và ở lại nghe đến cùng.

Lương Huệ Trinh sinh năm 1985, trông Trinh dễ thương như búp bê. Nhưng không trong lồng kính! Nhớ mãi hình ảnh buổi biểu diễn đầu tiên này nhé Trinh! Ảnh: Dino

Trong liên hoan này, mặc dù khán giả đến xem ít hơn so với năm ngoái, thế nhưng họ lại là những người thực sự nhiệt thành và quan tâm đến âm nhạc đương đại Việt Nam. Với nhiều nghệ sĩ, khán giả yêu cầu chơi thêm sau khi họ đã hoàn thành xong tác phẩm. Sau mỗi đêm diễn, khán giả hầu hết đều không ra về mà ở lại cùng bàn luận với nhau về tác phẩm hoặc giao lưu với nghệ sĩ.

Một nghệ sĩ bạn tôi đã bảo rằng, những gì tôi đang làm đây đi trước tư duy nghệ thuật hiện tại của công chúng Việt Nam từ 20, 30 năm. Nhưng theo tôi, người Việt Nam rất thông minh, nhanh nhẹn, dễ thích nghi, tôi sẽ không phải mất quá nhiều thời gian để kéo đông đảo khán giả đến với chương trình của mình như một Liên hoan âm nhạc đương đại ở Đức, họ từng mất đến 15 năm để có lượng khán giả “trong mơ” như hiện giờ. Ngay sau khi Liên hoan vừa kết thúc vào ngày 28, sang ngày 29/3 các nghệ sĩ tham gia đã lần lượt gửi báo cáo, đóng góp ý kiến để sửa chữa sai sót trong năm nay và bàn kế hoạch cho festival năm sau.

Về vấn đề tài chính, đây là một hoạt động thường niên (hằng năm) nên chúng tôi cũng đã có những sự chuẩn bị từ cách đây bốn năm, vì thế cũng không gặp những vấn đề phức tạp lắm. Tuy nhiên, với tư cách là nhà tổ chức, chúng tôi luôn luôn mong muốn có được sự hỗ trợ về tinh thần và tài chính của các cơ quan đoàn thể cũng như các tập đoàn. Cho đến nay, chúng tôi mới chỉ có được sự hỗ trợ của các trung tâm văn hóa. Tôi rất mong muốn đến năm 2011, chúng tôi sẽ được các tập đoàn trong nước ủng hộ hoạt động của chúng tôi. Thông qua hoạt động này, đây sẽ là những đóng góp rất cụ thể cho sự phát triển bền vững của văn hóa Việt Nam.

Khi đã quyết định làm một hoạt động lớn như thế này, sự quả quyết và kiên định của nhà tổ chức là chỗ dựa vững chắc cua các nghệ sỹ nên tôi chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ bỏ cuộc. Nhưng tôi xin khẳng định chúng tôi sẽ không thể tổ chức được nếu không có được sự hỗ trợ của rất nhiều các nghệ sỹ Việt Nam và trên toàn thế giới.

(Theo TT&VH)

Ý kiến - Thảo luận

9:36 Tuesday,6.4.2010 Đăng bởi:  Nguyễn Tiến Nghĩa
úi chà, thấy bạn Lương Huệ Trinh này giỏi thế, mình ngưỡng mộ lắm lắm.
...xem tiếp
9:36 Tuesday,6.4.2010 Đăng bởi:  Nguyễn Tiến Nghĩa
úi chà, thấy bạn Lương Huệ Trinh này giỏi thế, mình ngưỡng mộ lắm lắm. 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Vĩ thanh cùng Bolero

Người xem Sài Gòn

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả

CMT mới nhất

» Xem tiếp