|
|||||||||||||||
|
|
|
|
|||||||||||||
Nhiếp ảnhHả? Thế mà cũng là “ảnh xuất sắc” ư? 24. 12. 14 - 6:18 amDương Không Sến(Thấy gì qua cuốn sách: Giải thưởng nhiếp ảnh xuất sắc nhiệm kỳ 2009-2014 của Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam ấn hành, NXB Thông tấn 2014) Có nhiều người không biết đến các cuộc thi ảnh do Hội nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam tổ chức. Người cầm máy nếu không phải hội viên thì lại càng không biết đến các tác phẩm đoạt giải trong các cuộc thi này. Việc in lại toàn bộ các tác phẩm đoạt giải trong mỗi kỳ đại hội là việc đáng hoan nghênh. Có nhiều người nhờ sự tổng kết của cuốn sách ảnh này mới biết các tác phẩm và các tác giả đoạt giải. Nhìn lại các tác phẩm đoạt giải từ 2009 đến 2014, bên cạnh nhiều tác phẩm xem được, người ta sẽ rất ngạc nhiên khi thấy không ít các tác phẩm kỳ cục. Kỳ cục ở đây (grotesque) không phải như định nghĩa kinh điển của Coleman mà là sự phơi bày cho người xem sự hài hước đến khó tin. Những cái kỳ cục này có thể cho phép xuất hiện tại các cuộc thi ảnh cấp cơ sở, địa phương, câu lạc bộ…, ở những người chụp không chuyên, ở các cuộc vận động tuyên truyền mang tính chính trị, xã hội v.v… Nhưng thiết nghĩ nó tuyệt đối không thể có trong một cuốn sách nhân danh hội nghệ thuật cao nhất nước nhà về nhiếp ảnh. Ở nước ta, cuộc cách mạng kỹ thuật số trong nhiếp ảnh tuy mới bắt đầu nhưng đã được đón nhận với sự hào hứng cả về chiều rộng lẫn chiều sâu. Hiện nay số lượng các bạn trẻ cầm máy ảnh số có kiến thức cả về nhiếp ảnh lẫn công nghệ rất lớn. Họ đã có những đóng góp không nhỏ cho sự phát triển của bộ môn này trên bình diện quốc tế. Những thành công mà họ đã gặt hái được thế giới công nhận. Nhưng họ vẫn bị coi là những người cầm máy nghiệp dư vì đa phần không phải hội viên của Hội nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam. Trong khi đó rất nhiều người cầm máy được gọi là nghệ sỹ, có chân trong Hội, nhưng tỏ ra rất ngô nghê với công cụ sáng tạo. Việc thể hiện sự thiếu hiểu biết ở mức chưa sạch nước cản có thể nằm trong những lý do sau: Thứ nhất, kể cả khi dùng máy ảnh chụp phim, họ chưa coi kỹ thuật sử dụng buồng tối là một khâu trong quy trình sáng tạo nên bức ảnh. Thậm chí có nghệ sỹ cả đời chưa làm buồng tối bao giờ. Vì thế họ không thể hiểu giá trị của xử lý hậu kỳ (post processing). Và thế là đương nhiên khi sử dụng máy số, quá trình sáng tạo của họ kết thúc ngay sau khi bấm nút shutter. Thứ hai, hầu hết những người được gọi là nghệ sỹ ở Việt Nam đều ở cái tuổi ngại tiếp xúc với công nghệ. Một trong những nước cản đầu tiên cần phải sạch là hiểu biết về cân bằng trắng đối với ảnh kỹ thuật số. Ở máy chụp phim khái niệm này không có nên hầu hết người chụp ảnh đã mắc lỗi ở đây. Họ đổ lỗi cho tuổi tác nhưng đó là bao biện cho tính lười biếng đáng lẽ không được có ở những người làm nghề sáng tạo. Trong tập sách này, hầu hết những bức ảnh mưa đều thể hiện sự cẩu thả trong “xử lý hậu kỳ” (ở đây việc hậu kỳ của ảnh kỹ thuật số thường là photoshop). Những cơn mưa được cố làm cho tầm tã bằng hiệu ứng trông đều rất giả dối. ![]() “Về đích”, Trương Vững – giải B-2010. (Xin lưu ý với các bạn, do chụp lại từ sách nên viền ảnh sẽ không vuông cức, khi xử lý lại cho vuông vức, Soi sẽ có lúc cắt phạm vào một chút mép ảnh. Thành thật mong các bạn thông cảm và xin các tác giả thứ lỗi).
Lại có những bức ảnh vẽ quần áo lại cho nhân vật bằng những đường màu, tô ở trình độ rất nghiệp dư. Tuy nhiên những cái đó không thấm vào đâu so với độ hài hước ở những bức ảnh có xử lý hậu kỳ nhưng phi lý đến mức khó tin. Bức ảnh thể hiện người lính cứu hỏa cho thấy tác giả không hiểu gì về súng cứu hỏa. Với sức phụt như được thấy trên ảnh của dụng cụ này thì người lính cứu hỏa không thể cầm như cầm cái lông ngỗng thế được. Chưa kể dòng nước phụt ra thể hiện cũng không đến nơi đến chốn trông như thể dùng thước kẻ vạch ra hai đường.
Những bức ảnh được giải thể hiện sinh hoạt vùng cao mang những ý tưởng hết sức nghèo nàn.
Sang đến những công trình nghiên cứu nhiếp ảnh người xem cũng không thấy thỏa mãn hơn. Có cuốn sách bị không dưới 3 tờ báo tố cáo là đạo kiến thức chỉ đáng được xếp thành sách dịch nhưng vẫn đề công trình đứng tên tác giả và được trao giải. Tuy nhiên, nếu trách người cầm máy một có lẽ nên trách những người chấm ảnh gấp đôi. Chính họ là những người ra quyết định cho phép những cái kỳ quặc đó được trưng ra với số đông công chúng. Do ban giám khảo quen biết với tác giả? Hay do trình độ họ cũng chỉ đến thế? Điều này không ai biết được nhưng có điều ai cũng biết là việc xuất hiện những hạt sạn đó trên thị trường ảnh đã ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của những người mang danh là nghệ sỹ nhiếp ảnh. Những người cầm máy nghiệp dư chép miệng, thì ra họ cũng đến thế thôi. Chưa kể bạn bè quốc tế sẽ nhìn nhận thế nào đến những cuộc thi ảnh do hội nhà – là một thành viên của FIAP – tổ chức. Bạn nghĩ gì khi thấy 2 bức ảnh đoạt giải A liên tiếp trong hai năm liền (ảnh màu) là “Hoa nắng” của Trần Đình Thương (giải A – 2012) và “Nào cùng bay lên” của Phan Văn Hiền, giải A -2013?
… và còn đây là bức ảnh của Jure Kravanja đã chụp từ lâu rồi. Bạn nghĩ sao? Một cuốn sách gần 200 trang, liệt kê khoảng 180 ảnh và chục cuốn sách ảnh trong 5 năm (191 tác phẩm). Được lời giới thiệu gọi là “cuốn sách quý… chứa đựng nội dung, tư tưởng và hình thức thể hiện xuất sắc”, nhưng xem ra thì cơ man nào là ảnh chắp ghép vụng về thô lậu được dẫn ra dưới đây, chưa kể số không dẫn ra, tính tạm cũng phải hơn nửa là ảnh chắp ghép trình độ thô sơ ngang với trình độ chụp quảng cáo tầm tầm. Với “hoạt động” và “sản phẩm” như vậy, tôi mạn nghĩ (và không biết người xem có cùng đồng ý với tôi không) rằng Hội nên đổi tên cho nó “y phục xứng kỳ đức”, từ Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam thành “Hội nghệ sĩ… ghép ảnh Việt Nam”? Sau đây là một số ảnh ví dụ của các “nghệ sĩ ghép ảnh Việt Nam”… (ảnh chụp lại từ sách nên không nét và phẳng góc lắm. Mong bạn đọc thông cảm và đừng tìm sách cho nó… đỡ tức!)
Ý kiến - Thảo luận
16:42
Monday,22.12.2025
Đăng bởi:
Chu Phúc
16:42
Monday,22.12.2025
Đăng bởi:
Chu Phúc
Trước tiên mình đồng ý với Soi về việc Bạn phê bình là ảnh chất lượng kém. Một số ảnh dàn dựng không hợp lý. Mình chỉ muốn nói về bức ảnh của mình. Bức ảnh này mình chụp thật 100% ở Mù Cang Chải. Bức ảnh này chụp ở đầu một ngôi nhà, không có ai ở nhà, chỉ có em bé đang chơi bên vòi nước. Cái váy phơi trên một cây sào. Em bé không biết tiếng Kinh nên tôi xoay máy chụp hơn 10 tấm. Bạn nói dán váy vào là không đúng, ảnh này mình chụp ngược sáng, viền của cái váy cũ có nhiều lông tạo ra ánh sáng đó. Mình cũng xài được PS nên việc xóa đường viền đó không hề khó,mình muốn có đường viền đó. Bạn nhìn ánh sáng xuyên qua chiếc váy ấy là biết thôi mà. Có một số người cũng có ý kiến giống bạn và tôi đã cho họ xem một số file gốc rồi. Dẫu sao cũng cảm ơn Bạn đã góp ý.
15:09
Tuesday,29.12.2015
Đăng bởi:
admin
@ Chu Phúc: Chắc bạn mới vào Soi nên chưa biết rằng ở Soi, các cmt khen thì không cần lý do gì cả cũng được đưa lên, nhưng các cmt chê và phê bình thì cần có lý do. Bạn nên viết lại cmt vừa rồi nhé, nêu ra những lập luận của bạn về bài viết này, rồi Soi đưa lên ngay. Cảm ơn bạn.
...xem tiếp
15:09
Tuesday,29.12.2015
Đăng bởi:
admin
@ Chu Phúc: Chắc bạn mới vào Soi nên chưa biết rằng ở Soi, các cmt khen thì không cần lý do gì cả cũng được đưa lên, nhưng các cmt chê và phê bình thì cần có lý do. Bạn nên viết lại cmt vừa rồi nhé, nêu ra những lập luận của bạn về bài viết này, rồi Soi đưa lên ngay. Cảm ơn bạn.
Bài đã đăng
» Xem tiếp... |
|||||||||||||||
|
|
|||||||||||||||
...xem tiếp