Nghệ sĩ Việt Nam

Trăng rằm đầu hạ 08. 05. 12 - 9:04 pm

Phó Đức Tùng

SOI: Nghệ sĩ nào cũng thế, (mà không cứ là nghệ sĩ), cũng có những trải nghiệm kỳ lạ, rõ rệt như một bức tranh, nhưng nói ra có thể khó ai tin, chỉ mình mình biết, mình hưởng. Những trải nghiệm ấy rồi thể nào cũng có lúc đi vào sản phẩm của nghệ sĩ, bằng cách này hay cách khác… Nếu không ngại, hãy cho Soi đọc về điều mà bạn đã trải qua…

“Full Moon” của Vallee Johnson

 

Trăng rằm đầu hạ


Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, thấy ánh trăng tràn ngập cả giường, tôi vùng dậy, vác ghế ra sân ngắm trăng. Ánh trăng tràn ngập không gian. Trời không có gió, nhưng không khí mát lạnh, dẫn ánh trăng ngấm sâu vào từng thớ thịt, xuyên qua cơ thể như vào chỗ trống. Một hương thơm thoang thoảng rất phức tạp, không rõ nguồn gốc, lan tỏa theo ánh trăng, như thể chính những phần tử ánh sáng vàng bạc kia phát ra mùi hương. Mùi hương này khó tả, nhưng rõ ràng có tính dục quyến rũ, khiến cho từng tế bào động đậy, cả cơ thể như mầm cây lớn lên, vươn về ánh sáng.

Mặt trăng tròn xoe treo lỏng lẻo trên bầu trời tối sẫm, phẳng lừ. Mặc dù ánh trăng cực sáng, nhưng tất cả cây cối, nhà cửa xa gần đều đen sẫm một màu. Những đường viền hình dáng khác nhau nổi bật trên nền sáng trăng, sắc như cắt bằng kéo. Không có hình khối, không màu sắc, không còn xa gần, chỉ có ánh sáng đặc sánh bất động và bóng tối trống rỗng, sâu thẳm. Dường như tất cả mọi vật thể đều đã biến mất, để lại những khoảng đen trống rỗng là những hình hài chúng từng chiếm trong không gian. Ánh trăng chiếu vào khoảng trống đó liền bị nuốt trửng mất tăm không còn tung tích. Bóng tối um tùm tạo thành vầng cao đen đặc quanh ao, khiến cái ao trở nên một cái giếng lớn. Ánh trăng qua miệng giếng trút xuống ao, tạo thành một cột sáng bất động như một tinh thể thạch anh khổng lồ. Dưới ao, tôm cá lồng lộn lao lên mặt nước, như là vô vàn sinh linh bị nhốt trong một cái bọc đen đang giẫy giụa tìm cách phá bọc lao ra ngoài khi bị cột sáng kia ép xuống. Vài con cá vọt lên khỏi mặt nước, toàn thân sáng loáng như nhúng vào bạc lỏng, nhưng lập tức lại bị lôi tuột xuống vùng đen. Từ đáy bóng tối đen đặc nổi lên vô vàn tiếng ếch nhái với đủ bè trầm, bè nổi, bè đục, bè trong, đều tăm tắp, mạch lạc từng âm như hàng ngàn cao tăng tây tạng cùng tụng chú mật tông. Từng âm một được phát ra tròn trịa, sắc nét như một phát súng nổ. Không một nhịp nào chệch, không một nốt nào phô, không một bè nào yếu thế hay loạn nhịp. Âm nọ nối âm kia, cộng hưởng liên miên bất tận, tạo thành một rừng âm thanh mọc ngùn ngụt từ đáy đen sâu thẳm xông thẳng lên trời. Nghe một lúc, đầu óc trở nên đê mê như người lên đồng…

Tôi đã từng được nghe tiếng tụng niệm kinh và chú Phật giáo, cũng từng nghe những loại nhạc siêu phàm như dàn gõ Gamelan của Bali, nhưng chưa bao giờ trực tiếp trải nghiệm một thứ âm nhạc thần bí và đầy uy lực như lúc này, bèn ngồi xếp bằng trên ghế, nhắm mắt tập trung nghe tiếp. Trong phút chốc, có cảm giác tất cả bị dàn âm kia đánh cho tan biến vào một trường tối thăm thẳm. Mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo, nhưng dù cố thử cũng không còn cảm giác định hình được cơ thể của mình, không còn hình ảnh cây cối, nhà cửa, bóng tối hay ánh sáng. Tất cả là một khoảng trống tối tăm nhưng lại tràn đầy âm thanh đều tăm tắp, vang vọng bất tận, không một kẽ hở. Không thể biết chân tay, các bộ phận cơ thể hiện ở đâu, hình hài chúng ra sao. Có vẻ không còn một thông tin gì từ cơ thể được đưa lên não. Đầu óc hoàn toàn không còn gắn kết với cơ thể. Không còn nghe thấy nhịp đập của tim, không còn cảm thấy bụng sôi, khí huyết lưu thông, không thấy mình còn chân tay, da thịt…

“The very full moon” của Glenn Brady

 

Bỗng cảm thấy trong cái trống rỗng tối tăm nhói lên một điểm, như một chấm nhỏ bằng đầu kim, liền biết ngay là muỗi cắn, và biết được điểm đó chắc chắn là giao diện giữa vòi muỗi và da mình, nhưng không hình dung được cả con muỗi lẫn chỗ cụ thể bị muỗi đốt. Một lúc lại thấy êm êm ấm ấm loáng qua một cái, biết có con chó xù đi qua chạm vào da, nhưng chỉ thấy được cái chạm đó mà không hình dung được cả chó lẫn chỗ cụ thể bị chạm. Băn khoăn không biết có phải đấy là cái mà nhà Phật gọi là “pháp do duyên khởi” hay không. Lý trí nói là có chó, có muỗi và có thân ta, nhưng trực giác rõ ràng không thấy chó, không thấy muỗi, cũng không thấy ta, mà chỉ thấy điểm muỗi cắn, điểm chó chạm, thoáng qua rồi biến mất tiêu vào hư vô…

Không biết ngồi nhắm mắt bao lâu, khi mở mắt ra, giật mình vì cảnh vật thay đổi hoàn toàn. Vạn vật dường như hút no ánh sáng nên đã thành hình. Cây cối nhà cửa dần dần phồng lên, nổi rõ gần xa, hình khối. Màu sắc cũng từ từ hiện lên từ trong mỗi vật. Nước ao tĩnh lặng hẳn, màu hồng mờ mờ. Cá tôm chắc đã hớp no ánh sáng chìm nghỉm tự lúc nào. Tiếng tụng niệm của bọn ếch nhái giảm cường độ và thưa thớt đi rất nhanh. Trong đám cây cối, chim chóc, sâu bọ lục đục thức dậy. Muôn vàn âm sắc rộn ràng, hỗn tạp bắt đầu nổi lên, lục bục như nồi nước sủi. Đây đó, tiếng gà gáy, tiếng một con chim lanh lảnh, rồi vài bóng đen vút ra từ chỗ này sang chỗ kia, phá tan sự đồng nhất còn sót lại của không gian. Cả bầu trời dường như cũng hút đầy ánh sáng, nở ra, phát quang xanh nhạt. Mặt trăng kiệt sức, tan dần vào bầu trời như giai đoạn cuối của một viên thuốc sủi đang tan trong cốc nước.

Tôi nhìn xuống, thấy cơ thể mình vẫn còn nguyên, nhợt nhạt trong ánh sáng yếu ớt, nhưng điều khiển mãi mới duỗi được chân, đứng dậy để đi. Những bước đi đầu, người nhẹ lâng lâng, chân như không chạm đất. Càng đi, thấy người càng nặng dần. Tai đã nghe tiếng bước chân uể oải. Về đến giường thì chân như đeo chì, người nặng như đá, lăn ra ngủ thiếp đi không còn biết gì nữa.

Hà Nội, 7. 4. 2012

“Frida Kahlo feeding the moon” (Frida Kahlo cho trăng ăn) của Mexican Colors

 

Ý kiến - Thảo luận

21:16 Saturday,28.5.2016 Đăng bởi: 
Một trải nghiệm vô giá
...xem tiếp
21:16 Saturday,28.5.2016 Đăng bởi: 
Một trải nghiệm vô giá 
11:49 Monday,11.4.2016 Đăng bởi:  NMH

Em xin cổ võ chủ đề bằng 1 bức của chính chủ hí hoáy hồi còn teen (thập niên 90). Lúc ấy cảm xúc dạt dào lắm. Đọc bài này thấy đồng cảm quá.
https://goo.gl/photos/GewuW96RVHkDHNJe9
PS: em không phải nghệ sĩ mà cũng chưa qua trường lớp vẽ nào nên xin bà con đừng ném đá.


...xem tiếp
11:49 Monday,11.4.2016 Đăng bởi:  NMH

Em xin cổ võ chủ đề bằng 1 bức của chính chủ hí hoáy hồi còn teen (thập niên 90). Lúc ấy cảm xúc dạt dào lắm. Đọc bài này thấy đồng cảm quá.
https://goo.gl/photos/GewuW96RVHkDHNJe9
PS: em không phải nghệ sĩ mà cũng chưa qua trường lớp vẽ nào nên xin bà con đừng ném đá.

 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Ăn kem – xem show

Mr Thứ Hai – Chu Minh Vũ | Việt Nam Ngày Mới

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả

CMT mới nhất

» Xem tiếp