Chính trị

Bình luận… không ngắn: Trung Quốc cắm giàn khoan và hành động của chúng ta! (phần 1) 09. 06. 14 - 8:11 pm

Bóp Quả Cam

Hí họa của Amer Cartoons

 

Nhìn lại lịch sử một tẹo

Gần đây, chuyện cái giàn khoan Hải Dương 981 (xin lưu ý là “Hải Dương 981” chứ ếch có cái giàn khoan nào gọi là “HD 981” như một số báo cứ tùy tiện đăng tải) bỗng dưng cắm vào biển Đông của ta khiến con dân Việt ai cũng nhức nhối. Từ nhức nhối cho đến bức xúc, cáu giận, ai cũng muốn “em có ý kiến”, như nick một bạn đọc thân thiết của Soi lâu rồi không thấy xuất hiện nữa. Cũng từ đây, xuất hiện vô số các chiến lược gia, các nhà tư tưởng, các bạn tha thiết với tình hình… đưa ra hàng loạt các ý kiến ngõ hầu giúp cho đất nước vượt qua cái đận khó khăn này.

Em cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng, xin có đôi lời trình bày cùng với các bác, phân tích có mà đôi lời phản biện cũng có, với hy vọng có thể làm sáng tỏ đôi chút tình thế hiện nay trên biển Đông.

Trước hết, cần phải thấy rằng việc Trung Quốc ngang nhiên mang giàn khoan cắm xuống vùng biển của Việt Nam không phải là chuyện bỗng dưng, đột xuất mà thành nguyên nhân cơ bản của rắc rối hiện nay. Cũng không phải mấy chú chệt này hứng lên làm càn để “đáp lại” chuyến thăm của B.Obama mới đây đến 4 nước châu Á với những tuyên bố hùng hồn.

Giàn khoan Hải Dương 981, thực chất là hệ quả không tránh khỏi của một tình thế chiến lược rộng lớn mà Trung Quốc đã chủ trương từ lâu, chỉ đến thời điểm này thấy thuận tiện thì mang ra thực thi với Việt Nam là nạn nhân mà thôi.

Ở đây, phải lần ngược lại lịch sử một chút.

Các bác biết rằng trong lịch sử mấy ngàn năm của nước ta, cha ông chúng ta đã không ít lần phải sang Tàu triều cống. Nhưng luôn có 2 điểm then chốt:

1. Cha ông ta chỉ sang Tàu triều cống sau khi đã tẩn cho quân Tàu lên bờ xuống ruộng trong một cuộc chiến nào đó;

2. Không bao giờ các vua của ta đích thân đi Tàu mà chỉ cử sứ thần, cùng lắm là cử một nhân vật quan trọng sang triều cống (ngay cả vua Quang Trung oai hùng đánh cho quân Thanh xất bất xang bang nhưng cũng vẫn phải theo yêu cầu của vua nhà Thanh cử con trai sang Tàu làm con tin, và để tránh chuyện bị bắt chẹt, nhà vua bèn cử một “ông con trai” dỏm sang, vua Thanh biết là hàng fake nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt).

Quan hệ Việt-Trung thời cận đại, môi hở răng lạnh, thỉnh thoảng răng lại cắn vào môi một phát mà cú cắn đau nhất là năm 1979, tiếp đến là vụ đánh chiếm một số đảo của Việt Nam năm 1988. Nhưng đến năm 1991 thì bất chợt, Trung Quốc mời hàng loạt lãnh đạo cấp cao của Việt Nam bay sang Trung Quốc để họp bàn chuyện bình thường hóa quan hệ; đấy là cái mà sau này chúng ta biết đến dưới tên gọi là “Hội nghị Thành Đô”, dẫn tới bình thường hóa quan hệ Việt-Trung.

Biếm họa của Crazy Crab nhắc lại bức ảnh “Tank Man” với chân dung các thế hệ lãnh đạo Trung Quốc: Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào

 

Câu hỏi đặt ra là:

Tại sao Tàu lại phải làm thế với Việt Nam, ở thời điểm đó?

Rất đơn giản. Vì Liên Xô vừa mới sụp đổ sau có một đêm. Trước đấy, trong một thời gian dài, Trung Quốc duy trì sự tồn tại bằng cách nương vào mâu thuẫn Xô-Mỹ. Nay bỗng dưng Liên Xô sụp đổ, rồi domino đến Đông Âu, Trung Quốc thấy mình trơ ra một thân cụ phải đối mặt với Mỹ quá mạnh. Thế nên nhu cầu phải tập hợp lực lượng, hình thành những liên minh mới để có thể cùng tồn tại bắt buộc phải dẫn tới sự thay đổi trong chính sách của Tàu, trước đó vẫn nghiêng theo hướng bắt nạt Việt Nam kiểu kẻ cả “ông anh” thích tẩn ông em để “dạy bài học”.

Về phía Việt Nam, bị kiệt quệ bởi mấy cuộc chiến liên tiếp, đặc biệt là dù mới rút chân ra khỏi Cambodia nhưng hệ lụy của cuộc chiến đó vẫn còn dai dẳng (chuyện sai hay không sai hoặc đúng rồi mới sai ở Cambodia là chuyện khác, không thuộc phạm vi em muốn nói ở đây), kinh tế èo uột, dân khổ kêu thấu trời, biên cương lại luôn bị quấy nhiễu, nên thấy Trung Quốc đưa tay ra là phải nắm ngay lấy cơ hội. Thật ra, do ý thức hệ, do vị trí địa lý giời bắt ở cạnh thằng Tàu nên lúc đó không có lựa chọn nào khác.

Sự khôn ngoan của Việt Nam sau hội nghị Thành Đô

Thời gian sau đó quan hệ Việt-Trung phát triển ra sao thì các bác chắc cũng biết cả rồi. Chỉ có một điểm đáng lưu ý là Việt Nam đã tranh thủ rất tốt cơ hội khi ấy, trong thời gian trên dưới một thập niên, khi Trung Quốc vẫn tuân theo “chỉ lệnh” của Đặng là “náu mình chờ thời”, “không tiến lên hàng đầu”, để kịp ký với Tàu hai cái hiệp định cực quan trọng, là Hiệp định phân giới cắm mốc trên bộ và Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ.

Nhiều bác lâu nay vẫn chửi như đúng rồi, nói là trong hai cái hiệp định ấy, lãnh đạo Việt Nam bán đất bán biển cho Trung Cộng. Em đồ rằng nếu không nhanh tay thuyết thằng Tàu ký hai cái hiệp định ấy mà để đến bây giờ, khi Trung Quốc bắt đầu rùng rùng “trỗi dậy hòa bình”, thì còn khuya nó mới chịu ký. Mà nếu tình thế diễn ra như thế thì quả thật bây giờ Việt Nam còn đau đầu gấp bội, có khả năng mất rất nhiều, vì phải đối phó với Tàu trên cả 3 mặt trận: trên bộ, trong vịnh Bắc Bộ và ngoài vịnh Bắc Bộ (chỗ cái giàn khoan bây giờ). Không khéo chiến tranh nổ ra rồi!

Biếm họa của Kuang Biao


“Viễn giao cận công”

Đấy là nói qua về cái chuyện lịch sử. Quay lại chuyện giàn khoan thì thật ra chúng ta biết trước, ít nhất là cách đây chừng 2 năm, rằng Trung Quốc kiểu gì nó cũng kéo cái giàn khoan khủng Hải Dương 981 vào vùng biển của ta. (Cũng báo trước luôn để nếu có xảy ra thì các bác cũng đỡ bất ngờ là sắp tới kiểu gì thằng Tàu nó chả tuyên bố về “Vùng nhận dạng phòng không” trên biển Đông của ta).

Nhưng biết là một chuyện, còn có đối phó được hay không lại là chuyện khác.

Nhiều bác cứ chửi lãnh đạo mình quá câu nệ vào “4 tốt” với “16 chữ vàng”, nói là sao lại quá tin vào miệng lưỡi giảo hoạt của thằng Tàu. Xin thưa rằng chẳng có ai ngu đâu! Có tin thì cũng chỉ tin có chút xíu thôi, bởi về căn bản bản mà nói, thật ra thì Việt Nam cần mấy cái chữ choang choang đó hơn là Tàu nó cần. Chúng ta hy vọng dùng mấy cái chữ đó để “trói” thằng Tàu, không để cho nó manh động làm càn. Giống như nhà nghèo, neo đơn, ở cạnh một thằng vừa giàu nứt đố đổ vách, con đông, lại vừa đi tù về (!) nên phải nêu cao mấy chữ “hữu nghị” với hy vọng nó để yên cho mình sinh sống, làm ăn. Được một thời gian, đến lúc nó đã đạp lên mấy cái chữ đó rồi thì đành phải tính kế khác!

Sau thời gian “náu mình chờ thời”, Trung Quốc nhận thấy cơ hội ngàn năm một thuở để trỗi dậy ở thời điểm hiện nay, đó là sự suy yếu tương đối của Mỹ. Trung Quốc mở cuộc tấn công trên khắp các mặt trận, mà một trong những mặt trận tấn công chính là “xâm chiếm” nước Mỹ bằng hàng hóa. Bác nào đã từng đi Mỹ thời gian gần đây đều biết rằng ngoại trừ những cửa hàng đồ hiệu nổi tiếng ra, việc tìm được hàng hóa ở nước Mỹ mà không có xuất xứ Made in China là vô cùng khó, kể từ cái cờ Mỹ trở đi. Là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, Trung Quốc tự tin cho rằng ho một phát là kinh tế Mỹ lên cơn co giật ngay! Tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân hàng năm thuộc vào hàng cao nhất thế giới khiến Trung Quốc tích lũy được khoản tiền dự trữ cực khủng.

Hí họa của Michael Ramirez

Rồi vừa mua, vừa ăn cắp, vừa nhái, Trung Quốc cũng sắm được các trang thiết bị quân sự được cho là hiện đại. Nhưng cái tâm lý yếm thế sợ Mỹ vẫn còn lẩn quất nên Trung Quốc vẫn vừa chi tiền cho quốc phòng vừa run, chi nhiều nhưng nói ít, sợ Mỹ nó bực.

Với các quốc gia xung quanh, Trung Quốc vẫn tuân theo cái nguyên lý cổ xưa của Tôn Tử, đấy là “viễn giao cận công”, bẻo lẻo với thằng ở xa mà đánh đập thằng ở gần. Nhất là những thằng ở gần lại thuộc diện thấp cổ bé họng. Nên Trung Quốc mới gây hấn với Nhật ở biển Hoa Đông, bắt nạt Philippines ở bãi cạn Scarborough và kéo giàn khoan vào biển Việt Nam.

Kéo giàn khoan nước sâu vào vùng biển Việt Nam, Trung Quốc đã đi một nước chiếu bí mà chúng ta không dễ gì hóa giải. Bởi đánh thì không được (mà lấy đâu ra lực lượng để đánh, đánh có nổi không?), chưa kể nó là lực lượng dân sự, mình đánh nó là mang tiếng; mà để nó cứ ngang nhiên cắm mốc vào sân nhà mình rồi im im giải quyết như trước đây cũng không xong.
Không rõ các bác có nắm được không chứ cách đây mấy năm, cũng ở vùng biển Tri Tôn này, Tàu nó đã từng mang giàn khoan nhỏ hơn đến định cắm xuống rồi, ta cũng sử dụng tàu nhỏ, tàu của ngư dân mấy chục chiếc, quần thảo suốt một tháng trời Tàu nó buộc phải rút… Lần này rút kinh nghiệm, nó tiến hành bài bản hơn, quyết liệt hơn. Nên ta mới hơi…bí.

Cách tốt nhất hiện thời là cứ la toáng lên cái đã.

*

Phần 2: Những kế sách và bình luận một số cao kiến của các bác

 

Ý kiến - Thảo luận

15:20 Wednesday,2.7.2014 Đăng bởi:  lê nam
Bác này có vẻ hiểu biết nhiều thế. Nhờ bác mà em biết nhiều điều xưa nay em chưa biết. Em không ngu sử nhưng em không biết điều bác nói ra viết ở chỗ nào. Thank bác nhá. Mong bác cho em biết thêm tý ti cho sáng cái dạ, không em toàn bực với mấy bác lãnh đạo nhà ta sao n
...xem tiếp
15:20 Wednesday,2.7.2014 Đăng bởi:  lê nam
Bác này có vẻ hiểu biết nhiều thế. Nhờ bác mà em biết nhiều điều xưa nay em chưa biết. Em không ngu sử nhưng em không biết điều bác nói ra viết ở chỗ nào. Thank bác nhá. Mong bác cho em biết thêm tý ti cho sáng cái dạ, không em toàn bực với mấy bác lãnh đạo nhà ta sao nhún nhường thế.
 
20:06 Wednesday,18.6.2014 Đăng bởi:  Hồng Nhất Quyết

Bài viết đã làm cho mình nắm rõ được rất nhiều điều! Cám ơn tác giả


...xem tiếp
20:06 Wednesday,18.6.2014 Đăng bởi:  Hồng Nhất Quyết

Bài viết đã làm cho mình nắm rõ được rất nhiều điều! Cám ơn tác giả

 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Đối thoại: Có nên độ lượng với Nhái?

Minh Thành, Huy Thông, Lý Chuồn Chuồn

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả