Nghệ sĩ Việt Nam

NGÀY VỀ I – triển lãm của những người “ăn nằm” với cả kho mỹ thuật 08. 02. 15 - 8:27 am

Từ BTC

Tác phẩm của Nguyễn Xuân Tiệp

NGÀY VỀ I
Khai mạc: 17h, ngày 8 tháng 2 năm 2015
Địa điểm: Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, 66 Nguyễn Thái Học, Hà Nội
Thời gian: từ 8/2/2015 đến 13/2/2015

“Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam trải qua năm tháng được các thế hệ tiền bối và lớp đàn anh tạo dựng xứng đáng là ngôi đền của Mỹ thuật. Họ vừa là người đặt nền móng xây nên bảo tàng, lại là những người góp phần làm nên nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam với uy tín của những nghệ sĩ thành danh, đậm dấu ấn cá nhân như: Nguyễn Đỗ Cung, Trần Đình Thọ, Nguyễn Văn Y …và Nguyễn Văn Chung, Cao Trọng Thiềm, Trần Nguyên Đán, Tạ Quang Bạo, Nguyễn Tấn Cứ, Nguyễn Trọng Đoan, Trần Tuy, Đặng Thế Minh, Nguyễn Xuân Cường, Nguyễn Bảo Toàn…

“Triển lãm Ngày về của nhóm họa sỹ bảo tàng như một lời tri ân và hy vọng là những người giữ lửa đồng thời tiếp nối khẳng định con đường nghệ thuật từ lớp những nghệ sỹ đàn anh”.

Đây là lời giới thiệu của họa sỹ Nguyễn Xuân Tiệp, nguyên Phó giám đốc Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, cho triển lãm được khai mạc vào chiều ngày 8. 2. 2015 của các họa sĩ, điêu khắc gốm đang và đã công tác tại nơi đây. Đây có thể coi như một triển lãm cá nhân, nhưng là cá nhân của một cơ thể Bảo tàng.

Đó là các nghệ sĩ, thể theo phương thức giới thiệu từ trẻ nhất trở lên, thì cách nhau 27 năm sinh. Nhưng như một họa sĩ đầu 7x của triển lãm nói, trong nghệ thuật, dù cách tuổi thế nào cũng vẫn đi cùng nhau được, vì họ không phủ định nhau, mà phủ định cái khác họ, trước họ ở trong chính họ, lại luôn là cái vừa kế tiếp vừa còn lại như tiền nhân từng biểu thế. Dù thế nào, họ vẫn là những người chuyên môn hàng đầu về cách thức tổ chức và trưng bày một triển lãm salon chuyên nghiệp, theo đúng nghĩa sang trọng của từ này, phải hoặc nên là như thế nào!

Trần Ngọc Hưng (1983): Tác phẩm thường phủ đầy hình thể, mô-týp trên bề mặt với cách chồng chéo dầy đặc các lớp màu, đường nét. Ở một bên thì muốn thỏa mãn xúc cảm đang tuôn trào, ngược lại phía bên kia lại muốn xóa bỏ sự ràng buộc lý trí. Điểm mạnh của họa sỹ là biết gìn giữ sắc thái cá nhân. 

Tác phẩm của Trần Ngọc Hưng

 

Tác phẩm của Trần Ngọc Hưng

 

Trần Mạnh Hùng (1977): Tác phẩm có cái nhìn hướng nội giàu âm hưởng hoài vọng về những giá trị bền vững của con người; thiên nhiên. Phương pháp diễn hình, bố cục chú trọng tìm đến sự chắt lọc cô đọng đan quyện vào không gian phiêu lãng. Những tín hiệu cho thấy họa sỹ đã đọc được bản ngã để khai phá một con đường. 

Tác phẩm của Trần Mạnh Hùng

 

Tác phẩm của Trần Mạnh Hùng

 

Phạm Hà Hải (1974): Là người có tư duy mạch lạc trong cấu trúc bố cục, hình thể; thường rất giỏi ở khả năng làm chủ định lượng cái nhìn thị giác. Với kỹ năng và một bút pháp điêu luyện, tác phẩm luôn tạo ấn tượng đẹp, hấp dẫn. Để đi đường xa, họa sỹ cần phát triển nội lực tự thân.

Tác phẩm của Phạm Hà Hải

 

Tác phẩm của Phạm Hà Hải

 

Lê Quốc Huy (1968): Họa sỹ đang tìm hướng đi cho mình với nhiều thử nghiệm mang yếu tố tích cực khi sắp đặt đối tượng mô-týp theo dạng liên kết mạng, nhiều lớp, từ đó gợi mở một cấu trúc ngôn ngữ mới. Song, để đạt được hiệu quả thì việc nuôi dưỡng và phát triển nôi lực là điều quan trọng nhất. 

Tác phẩm của Lê Quốc Huy

 

Tác phẩm của Lê Quốc Huy

 

Nguyễn Khắc Quân (1962): Họa sỹ là người đã định hình phong cách nghệ thuật. Tác phẩm ẩn chứa nỗi niềm suy tư, những nghịch lý mâu thuẫn về đời người-xã hội cùng sự phản kháng với cái ác. Cách nhìn thường trực diện, đau đáu với một tinh thần quyết liệt luôn tràn sức sống biểu cảm. 

Tác phẩm của Nguyễn Khắc Quân

 

Tác phẩm của Nguyễn Khắc Quân

 

Nguyễn Ánh Nguyệt (1960): Tác phẩm diễn tả chủ yếu xoay quanh đời sống thường nhật ở làng-ngoại thành Hà Nội với sự chân thực mộc mạc. Họa sỹ thường chú tâm đến việc biểu đạt tình cảm hơn là quan tâm tới hình thức biểu hiện, vì thế tính nhân bản luôn được đặt lên hàng đầu. 

Tác phẩm của Nguyễn Ánh Nguyệt

 

Tác phẩm của Nguyễn Ánh Nguyệt

 

Nguyễn Xuân Tiệp (1956): Đã đi và trở lại có hệ thống với mạch sáng tác theo khuynh hướng nghệ thuật Biểu hiện. 

Tác phẩm của Nguyễn Xuân Tiệp

 

Ý kiến - Thảo luận

18:55 Sunday,8.2.2015 Đăng bởi:  madame

Mừng cho Ngày về lần đầu của anh Tiệp, với các hoạt động hội hoạ do anh cứ nhất định phải hao tâm tốn trí o bế bấy lăm nay. Có anh đứng ra làm curator, rất yên tâm, đâu vào đấy, có đầu có cuối, có kín có hở, có hả hê và rõ ràng có cả đam mê cháy bỏng của quyền năng bí ẩn ngự trị trên những rã rời của một thể xác và năng lượng e ấp...nhỏ nhẹ...
...xem tiếp

18:55 Sunday,8.2.2015 Đăng bởi:  madame

Mừng cho Ngày về lần đầu của anh Tiệp, với các hoạt động hội hoạ do anh cứ nhất định phải hao tâm tốn trí o bế bấy lăm nay. Có anh đứng ra làm curator, rất yên tâm, đâu vào đấy, có đầu có cuối, có kín có hở, có hả hê và rõ ràng có cả đam mê cháy bỏng của quyền năng bí ẩn ngự trị trên những rã rời của một thể xác và năng lượng e ấp...nhỏ nhẹ...du dương...lim dim... Nói chung là, thế nhưng mà , rằng thì là ,đương nhiên là... Được !. Hù ... bao lâu mới nhìn thấy tranh anh, quý quá, không dám xem kỹ, sợ mòn mất cái vầng sáng tạo cố ép vào mỗi tấm toan, nó cứ vật vã bì bạch , phồng lên ệp xuống, trong một tạo hình ơ kìa và bảng mầu khét lẹt. Làm cho con tim madame em, vốn chai lì, mà ngậm ngùi thương cảm. Ai bảo người thơ lại thần thờ đi ra chợ bán súp lơ rồi cứ mơ là cả cái nền Mỹ thuật này được nhờ mình nhớ !?...hơ hơ hơ

 
16:23 Sunday,8.2.2015 Đăng bởi:  Người xem triển lãm
Đảo qua một vòng vòng triển lãm, trước giờ khai mạc, khách còn thưa thớt, nhưng bia và đồ tiệc đã được chuẩn bị "chu đáo", gần cuối năm, sự góp mặt của mấy anh em họa sĩ làm cho không khí cũng vui, nhưng xem tranh, chỉ thấy được "các nhà bảo tàng" với vốn ít là sự trong trẻo, sáng về tâm hồn, còn lại có phần cay cú hằn học làm cho không gian và chủ đề có n
...xem tiếp
16:23 Sunday,8.2.2015 Đăng bởi:  Người xem triển lãm
Đảo qua một vòng vòng triển lãm, trước giờ khai mạc, khách còn thưa thớt, nhưng bia và đồ tiệc đã được chuẩn bị "chu đáo", gần cuối năm, sự góp mặt của mấy anh em họa sĩ làm cho không khí cũng vui, nhưng xem tranh, chỉ thấy được "các nhà bảo tàng" với vốn ít là sự trong trẻo, sáng về tâm hồn, còn lại có phần cay cú hằn học làm cho không gian và chủ đề có những bóng tối, gốm Quân đã đạt được điêu khắc hiện đại chưa nhỉ??????? 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Luật của comment

RaumuongNoigian & SOI

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả