Bàn luận

Chuyên gia đi đâu hết cả, ta phải nặng lời với nhau… 13. 12. 12 - 6:04 pm

Hoàng Nguyên Vũ

Quan điểm, ý kiến, sự phán xét… đều là cảm nhận chủ quan của mỗi cá nhân. Đó vốn là những thứ không bền vững cho lắm và có thể thay đổi theo thời gian. Mặt khác quan điểm đưa ra có thể đúng với người này nhưng không đúng với người kia…Vậy mà tôi thấy trên Soi có những bài phản biện mà tác giả dùng những cái tựa đề, câu chữ trong bài không được tôn trọng người khác cho lắm.” (Cmt của bạn Van cho bài Đã bay kém còn bay nhờ chân trời kẻ khác.)

Tôi đồng ý với bạn là mỗi người có quan điểm, ý kiến riêng của mình, đúng với người này mà chưa hẳn đã đúng (hợp ý) với người khác.

Nhưng dĩ nhiên là không vì thế mà không có những tiêu chí nhất định để phân biệt đâu là những tác phẩm nghệ thuật đích thực, những tuyệt tác, đâu là những “giả tác phẩm”, được sơn quétlòe loẹt bởi những ngôn từ kêu choang choang, thậm chí ngô nghê trống rỗng.

Đấy là còn chưa kể trường hợp tệ hơn, là những tác phẩm thuộc họ nhà Nhái, copy từ ý tưởng đến phong cách, chất liệu, thậm chí bê một phần của nhà người ta sang nhà mình!

Nếu không có những tiêu chí về tác phẩm nghệ thuật, dù thành văn hay bất thành văn, thì lý luận như bạn nói, nghe có vẻ “dân chủ” một cách dễ chịu để thỏa sức sáng tạo, nhưng thực chất là chỗ ẩn nấp vô cùng tiện lợi cho những người thiếu tài năng nhưng thừa sự láu cá vặt vãnh để ngoi lên, làm ra những “tác phẩm” vô dụng, không mang lại bất cứ một lợi ích nào về mặt thẩm mỹ cho bạn, cho tôi, cho cộng đồng cả.


Vấn đề là lẽ ra phải có một đội ngũ các nhà phê bình nghệ thuật tài năng, những chuyên gia thẩm định có uy tín, những người biết cách nói và quan trọng hơn, dám nói ra những điều được và chưa được, chỉ ra đâu là nghệ thuật, đâu là “giả nghệ thuật”, để không định hướng (điều này nghe cao siêu và có vẻ mất “dân chủ” quá), nhưng ít ra là cũng giúp cho những thường dân như tôi bớt hoang mang mỗi khi đứng trước một tác phẩm nào đó.

Còn nếu không thì lại cũng như bạn nói thôi, mỗi người một ý (ai cũng cho là đúng) và kết quả là những giá trị bị diễn giải một cách sai lệch, lộn tùng phèo, những cái giả tạo, copy lên ngôi.

Đội ngũ chuyên gia ấy hình như ở ta họ đi chơi đâu hết ấy bạn à (đây lại là một vấn đề rộng hơn, nên thôi không bàn đến ở đây).

Tình trạng đó gián tiếp liên quan đến chuyện bạn nói về “ngôn ngữ phản biện một số bài trên SOI không tôn trọng người khác cho lắm”.

Lâu nay, chúng ta đã quen đến mức mệt mỏi với những lối nói ngọt ngào của nhiều nhà phê bình nghê thuật, những người không muốn làm mất lòng ai mà muốn được tất cả!

Lối nói ve vuốt ấy chỉ làm cho những tác giả được xưng tụng hài lòng, và làm cho những người có ít hiểu biết về nghệ thuật hoang mang, lạc lối mà thôi.

Tôi không nghĩ rằng hễ cứ phản biện thì phải đao to búa lớn, nhưng ít nhất là cũng phải đạt được một tiêu chí: gọi sự vật bằng đúng tên của nó!

Nếu muốn ngọt ngào thì trong bài có thể dùng từ “đạo” cho nó dễ chịu, nhưng nếu gọi đúng tên thì phải là “ăn cắp” chứ, cho dù cách gọi đó sẽ làm mếch lòng (và không thuận tai) với một số người.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì Gorky đã từng chỉnh sửa một nhà văn trẻ rằng làm sao anh ta lại viết là “bị cha đánh vào phần dưới của cái lưng” mà không viết thẳng toẹt ra là “bị quất roi vào mông”!

Về mặt ngôn ngữ, theo tôi, chỉ là một bạn đọc của SOI, phần lớn những bài phản biện trên SOI đều đảm bảo được tính tôn trọng người đọc, đó là điều quan trọng nhất.

(Tên bài do Soi đặt. Tranh minh họa của John Crowther. Xin phép bạn Hoàng Nguyên Vũ cho Soi được lược bớt một số đoạn nằm ngoài nội dung chính của bài.)

 

*

Bài liên quan:

- Chớ đi giày cao gót đến “Những chân trời (đã) có người bay”
- “Những chân trời có người bay”: Nhiều tiết mục, nhiều không gian, đông khán giả. Thế còn những ngày
- Vào xưởng của Trinh Thi – Jamie
- Studio “Bếp Gia đình” của Nguyễn Hồng Ngọc
- UTOPIA: Tuấn Mami cho mạ nảy mầm dưới kính
- Xưởng may của Lại Thị Diệu Hà và Nguyễn Quốc Thành
- “Đo thế giới” với Huy An, Yuichiro và Kumpei
- “Tổ hợp bám” của Lại Thị Diệu Hà: Trắng như tuyết để đợi chờ bùng nổ
- Hành khách chú ý! Người bay đã bỏ lái
- Nhiều lỗ thủng! Nhưng chán, lờ đi là vô trách nhiệm!
- Dự án nói đây là tác phẩm nghệ thuật. Anh Trần Lương thì nói “không”?
- Phước cho kẻ biết khen ông vua cởi truồng có áo đẹp
- Cần thả lỏng trước những thử nghiệm
- Tương tác thế nào? Ở xa làm sao nghe art talk?
- Trần Trọng Linh đưa ra hai ví dụ về sự vận động của khán giả
- Trần Lương trả lời: muốn được tương tác thì phải có tương tác, từ cả hai
- Trần Dần ơi, ông sẽ còn phải khóc rất lâu
- Nghệ thuật ý niệm: để nhìn hay để trải nghiệm?
- Đã bay kém còn bay nhờ chân trời kẻ khác
- Chuyên gia đi đâu hết cả, ta phải nặng lời với nhau…
- Tuấn Mami ơi, rút cuộc thì ai viết những lời ấy?
- Đang diễn ra: “Những chân trời có người bay 3″
- “Những chân trời có người bay 3”: Nguyễn Ban Ga, Nguyễn Quốc Thành, Nguyễn Trần Nam, và Phụ Lục
- Lêna Bùi, Trương Minh Quý, Nguyễn Quốc Thành trong “Những chân trời có người bay 3″
- Tuấn Mami với triển lãm thứ 5 của “Những chân trời có người bay 3″
- Nguyễn Phương Linh với triển lãm cuối cùng của “Những chân trời có người bay 3″

Ý kiến - Thảo luận

0:33 Friday,14.12.2012 Đăng bởi:  người cũ!

Tuấn Mámi phải xem lại khi thóc mọc mầm của Nguyễn Đức Phương trong một tấm kiếng, ở OM studio.


Tôi không muốn từ ăn cắp gì đó nhưng thấy Tuấn hơi hoa hòe hoa sói tạo bọt, làm cho giới phê bình lúng túng cũng rất đang loay hoay. heehee!


Tình hình chung thôi! Phương Linh làm gi&aacut
...xem tiếp

0:33 Friday,14.12.2012 Đăng bởi:  người cũ!

Tuấn Mámi phải xem lại khi thóc mọc mầm của Nguyễn Đức Phương trong một tấm kiếng, ở OM studio.


Tôi không muốn từ ăn cắp gì đó nhưng thấy Tuấn hơi hoa hòe hoa sói tạo bọt, làm cho giới phê bình lúng túng cũng rất đang loay hoay. heehee!


Tình hình chung thôi! Phương Linh làm giám tuyển nữa thì càng tuyệt! Anh hùng ngớ ngẩn bình tác phẩm thì lại càng hay. Auả nhân không biết nói gì thêm nữa?

 
22:05 Thursday,13.12.2012 Đăng bởi:  Sương

Mình thật tình nhớ anh Em-co-y-kien, không hiểu đã đi đâu mất tăm chứ không thì những bài này chẳng thể khiến anh im lặng. Chuyện các nhà phê bình biến đi đâu mất dạng hay là sống như đã mất rồi thì anh ấy bình và cung cấp thông tin sẽ là hay lắm đ&a
...xem tiếp

22:05 Thursday,13.12.2012 Đăng bởi:  Sương

Mình thật tình nhớ anh Em-co-y-kien, không hiểu đã đi đâu mất tăm chứ không thì những bài này chẳng thể khiến anh im lặng. Chuyện các nhà phê bình biến đi đâu mất dạng hay là sống như đã mất rồi thì anh ấy bình và cung cấp thông tin sẽ là hay lắm đây.

Mình thấy bài vở trên Soi còn hiền hòa lắm so với thực tế mỹ thuật vừa sống động vừa nực cười ở Việt Nam. Dùng từ thẳng thừng đến bao nhiêu cũng là không đủ. Chỉ có "uýnh" thôi.

 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Lời thầy dạy có khi cũng thiếu logic

Phó Đức Tùng - Nguyễn Đình Đăng - Nguyên Tánh

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả

CMT mới nhất

» Xem tiếp