Điện ảnh

Xem phim để học về hội họa, phần 2 – Khi tranh quý là cái nền hồi hộp 16. 05. 14 - 6:37 am

Anh Nguyễn

Trong bài trước, chúng ta đã đi qua dạng thứ nhất, là những bộ phim mang tính chất “học thuật” về tiểu sử, cuộc đời của những họa sĩ nổi tiếng. Trong bài này, chúng ta bước qua dạng thứ hai, là những bộ phim sử dụng hội họa như một cái nền, một phương tiện để truyền tải ý tưởng của nhân vật, hoặc một thiết bị để đẩy bộ phim thêm phần kịch tích. Người xem có thể vừa học được những bài học nho nhỏ về hội họa, vừa tận hưởng những pha hành động hoặc lãng mạn mà không cảm thấy như đang ngồi trong phòng học.

Một số ví dụ:

Mật mã Da Vinci – Da Vinci Code (2006)

Poster phim “The Da Vinci Code”

Bất kể những giáo sư râu dài có than vãn quyết liệt về tính thiếu chính xác của truyện và phim thế nào, với một dàn diễn viên gồm Tom Hanks, Audrey Tautou, Jean Reno, bộ phim vẫn thu về 758 triệu đô la ngon ơ từ tiền bán vé và đĩa.

Louvre, Paris, London, Leonardo de Vinci – cộng thêm rất nhiều cuộc rượt đuổi, rất nhiều máu, và một tên bạch tạng đáng sợ, đủ để khiến người xem phải hồi hộp suốt từ đầu đến cuối. Phim bị cấm ở rất nhiều nước, bị Vatican kêu gọi tẩy chay (tất nhiên chỉ khiến cho phim càng ăn khách hơn). Điều mắc míu của tác giả bài này với phim chủ yếu nằm ở… tên gọi. Tên chúng ta hay gọi cụ Leonardo da Vinci có nghĩa: Leonard đến từ vùng Vinci, chứ da Vinci không phải họ của cụ. Tương tự như một tác phẩm lấy cảm hứng từ truyện Balzac và được đặt tên là… mật mã Paris vậy.

Vụ Thomas Crown – The Thomas Crowne Affair (1999)

Poster phim A Thomas Crown Affair. Thật tiếc là bức The Son of Man của Magritte tuy xuất hiện trong phim rất nhiều nhưng lại không có mặt trên poster phim.

Được làm lại từ tác phẩm cùng tên năm 1968, bộ phim này hút khách hơn nhiều, chủ yếu nhờ có Pierce Brosnan – 007 đẹp trai đóng vai nam chính, một tên trộm tranh siêu cấp vừa tình cảm vừa lãng tử.

Bức tranh San Giorgio Maggiore lúc bình minh của Monet là trung tâm của trò mèo đuổi chuột giữa Thomas Crown và nữ điều tra viên Banning. Trong phim còn có nhiều tác phẩm khác của Monet, Manet, Van Gogh, và Magritte. Phim hài tình cảm thêm chút hồi hộp rất thích hợp để các cặp đôi cùng xem (không có cặp thì càng nên xem để được ngắm Pierce Brosnan khi tóc anh còn chưa bạc)

Nụ cười nàng Mona Lisa – Mona Lisa Smile (2003)
  

Poster phim Mona Lisa Smile. Bốn người phụ nữ: cô giáo và ba học sinh đang ngắm nhìn bức tranh của Pollock. Có điều do photoshop hơi quá tay chăng mà Julia Roberts nhìn không già hơn các nữ sinh viên tẹo nào.

Không phải nụ cười nàng Mona Lisa mà là nụ cười của Julia Robert mới làm nên bộ phim (khó mà không cười tươi được khi được trả 25 triệu đô la để đóng phim).
Julia đóng cô giáo dạy môn lịch sử nghệ thuật ở trường đại học nữ Wellesley, với một dàn sinh viên gồm Kirsten Dunst, Julie Stiles, Maggie Gyllenhaal. Từ đầu đến cuối phim, người xem được học từ những bức họa vẽ trong hang đến tranh của Pollock. Những vấn đề mà những nữ sinh viên thập niên 50 phải đối diện không xa lạ mấy với phụ nữ hiện nay: hôn nhân/sự nghiệp, quyền tránh thai, ngoại tình và bị ngoại tình, v.v…

Bean (1997)

.

Đúng như tên gọi, đây là một bộ phim về Mr. Bean, chính xác hơn là thảm họa mà Mr. Bean gây ra với bức tranh Whistler’s Mother của James Whistler. Được giao nhiệm vụ trả lại bức tranh về Hoa Kỳ, đương nhiên Mr. Bean gây ra tai họa không thể cứu vãn và phải tìm mọi cách để thoát trách nhiệm. Đoạn video sau là cảnh Mr. Bean “tàn phá” bức tranh theo phong cách ngớ ngẩn đặc trưng… Bean.

*

Ngoài ra có một số bộ phim tương tự đáng xem: Headhunter (phim hành động Na Uy đặc sắc, tranh Rubens), Stendahl Syndrome (phim về một nữ thám tử bị… lên cơn mỗi khi gặp những tác phẩm xuất chúng, tranh Botticelli), A Good Thief (rất nhiều tranh Picasso, Gauguins, Van Gogh,…),

Cuối cùng trong bài là những bộ phim mà hội họa không đóng vai trò chủ chốt mà chỉ lấp la lấp ló tô điểm cho cuộc sống của các nhân vật thêm đầy đặn phong phú. Ví dụ như trong phim Titanic, nàng Rose tỏ ra sớm có con mắt tinh đời khi sưu tập bức “Les Demoiselles d’Avignon” của Picasso và mấy bức tranh hoa súng của Monet…
 

Trong “Titanic”

… hay trong Six Degrees of Separation, Will Smith tìm cách len lỏi vào cuộc sống của một cặp vợ chồng già giàu có, những người có đủ tiền để treo tranh của Kandinsky trong nhà…

Trong “Six Degrees of Separation”

Children of Men (2006), với Guernica của Picasso và David của Michelangelo

Trong “Children of Men”

… hoặc A good year (tượng Rodin), The object of beauty (tượng Moore). Mặc dù vai trò của nghệ thuật kiểu này chủ yếu để diễn tả sự giàu có/tinh tế của nhân vật, chúng giúp người xem cảm nhận được nỗ lực của các nhà làm phim trong việc tạo ra một tổng thể hài hòa đến từng chi tiết cho tác phẩm của mình.

Còn rất nhiều bộ phim với chủ đề nghệ thuật hoặc có miêu tả nghệ thuật mà khuôn khổ khiêm tốn của bài viết không thể bao quát hết. Những bộ phim hay, những tác phẩm nghệ thuật để đời, khi kết hợp với nhau lại càng làm cho sự cảm nhận được cộng hưởng tăng thêm gấp bội. Người viết bài này chỉ có ước muốn nhỏ bé là một ngày được xem một bộ phim về cuộc đời chìm nổi của bức Thiếu nữ bên hoa huệ, đại diện tiêu biểu của mỹ thuật Việt Nam thế kỉ 20 mà giờ này không biết trôi dạt ở đâu…

*

Anh Nguyễn viết về mỹ thuật:

- Xem tranh: Primavera – mùa xuân huyền bí
- Xem tranh: “Lễ Tấn phong Đức Mẹ Đồng Trinh” – làm sao giải quyết một đặt hàng hóc búa?
- Xem tranh: “Bữa trưa”, hay là cuộc chiến huynh đệ tương tàn
- “Salome” – đã quyến rũ thì thường gây chết người (phần 1)
- “Salome” của Aubrey: Art Nouveau làm đau mắt người giả dối
- Art Nouveau: đường cong, phụ nữ hồ ly, chất liệu lung linh, nhiều nguồn cảm hứng
- Gustav Klimt: nhân vật vàng của Art Nouveau với những trận mưa vàng
- Xem tranh: Portinari Altarpiece – trong lúc chờ Thiên Chúa giáng sinh
- Xem tranh: Portinari Altarpiece: Sinh ra để Chết và Cứu Chuộc
- Mannerism, bài 1: Đứa em hỗn độn và vặn vẹo của Phục Hưng
- Madame X: Ai tai đỏ giơ tay lên
- Rene Magritte: Tỉ mỉ đến lạnh lùng
- Magritte và những ẩn ức về mẹ
- Yayoi Kusama: từ ảo giác đến các hợp đồng lớn
- Màu của đồng tiền: đục nước béo nhà thiết kế
- Liu Ye – người đàn ông trốn trong màu cổ tích
- Futurismo: thiếu thực tế, thiếu “đẹp”, thân Phát-xít, quá nổi loạn, và rồi chết yểu
- Matisse: Màu dã thú cho khổ đau dịu lại
- Xem tranh để học cắm hoa
- Những “dã thú” tiêu biểu của Fauvism
- Nghệ thuật Baroque: huy hoàng, lồ lộ, gây xúc động
- Kuroda Seiki: không vĩ đại nhưng công to
- Xem tranh để đón Phục sinh – phần 1: Sáu bước đến Đồi Sọ
- Xem tranh để biết Phục sinh – phần 2: Mạnh hơn cái chết, lớn hơn cả sự ra đời
- Xem phim để học về hội họa, phần 1: Những cuộc đời như… phim
- Xem phim để học về hội họa, phần 2 – Khi tranh quý là cái nền hồi hộp
- Nhật Bản: khi cắm hoa trở thành một thứ đạo
- Pointillism: những đốm nhỏ làm nên trường phái lớn
- Rococo: qua bao nhiêu ghét bỏ vẫn phù phiếm, mỹ miều
- Nếu vẽ mèo, nên biết mèo đã được vẽ thế nào, trong lịch sử
- “The garden” của Hieronymus Bosch: Khi Lady Gaga của Phục Hưng Hà Lan tưởng tượng
- Neoclassicism -Tân cổ điển: Sắc sảo, thanh thoát, nhẵn bóng, và hoàn mỹ
- Trứng Faberge thần tiên – bằng chứng phù hoa của triều đại Nga hoàng
- Màu trong hội họa: năm câu chuyện có thể bạn chưa biết
- Jean-Auguste-Dominique Ingres: ừ thì “nhân tạo”, ừ thì “lỗi thời”, nhưng mà quá đẹp
- Dada là gì? Là tuyên ngôn lớn dưới một cái tên vô nghĩa
- Xem tranh: Babel – chỉ vì kiêu căng mà phải học ngoại ngữ
- Neo-Dada: mới như Dada, bứt phá như Dada, nhưng đã dịu hơn
- Pre-Raphaelites – khi cái đẹp tình cảm chống lại cái đẹp vô hồn
- Về bức tranh vẽ gia đình Tổng thống Washington của Edward Savage
- Nghệ thuật Tây Ban Nha (bài 1): Từ Rokeby Venus eo con kiến của Velázquez
- Nghệ thuật Tây Ban Nha (bài 2): El Greco – người Hy Lạp lẫy lừng nơi đất khách
- Nghệ thuật Tây Ban Nha (bài 3): Goya – người khổng lồ u uất
- Vẽ ông Rolin gặp Đức Mẹ: Jan van Eyck có “lỡm” khách hàng?
- Xem tranh và hang đá Giáng sinh: vì sao lại như thế…
- “Madonna in the Church” của Jan van Eyck: sự vĩ đại trên từng milimet
- Nefertiti: một cái đầu xinh khiến ngàn anh tranh cãi
- Những con vật trong tranh Phục Hưng Bắc Âu: đều là biểu tượng
- “Arnolfini Portrait”: xem tranh như đọc mật mã
- Kinh Kim Cương tại Đôn Hoàng: công kẻ tinh ranh, tội ông ngớ ngẩn
- Trộm tranh từ A đến Z (phần 1)
- Trộm tranh từ A đến Z (phần 2)
- Trộm tranh từ A đến Z (phần 3)
- Thánh Christopher: kẻ bơ vơ cõng Chúa và cả thế giới qua sông
- Tại sao nói đài phun nước Trevi là theo phong cách baroque?
- THE VEILED CHRIST: tấm vải liệm bằng đá hay bằng vải?
- GHOST CLOCK: Khi không còn thời gian, gỗ cũng dịu như vải
- Ngoài ăn gelato và shopping ở Rome, đừng quên xem tượng Bernini

Ý kiến - Thảo luận

12:07 Wednesday,18.2.2015 Đăng bởi:  Tam Nguyen
Mình có biết về hai phim gần đây khá nổi. Một là Loving Vincent sẽ được ra mắt vào năm nay, nhằm kỷ niệm 125 năm ngày sinh của Van Gogh. Phim này rất sáng tạo bởi nó là motion movie bằng tranh vẽ. Link tham khảo: http://www.lovingvincent.com/

Một phim nữa mình thấy mới ra năm 2014 về William Turner là Mr. Turner, cũng là một dạng biographical movie. Dạo này mình thấy điện ảnh bắt
...xem tiếp
12:07 Wednesday,18.2.2015 Đăng bởi:  Tam Nguyen
Mình có biết về hai phim gần đây khá nổi. Một là Loving Vincent sẽ được ra mắt vào năm nay, nhằm kỷ niệm 125 năm ngày sinh của Van Gogh. Phim này rất sáng tạo bởi nó là motion movie bằng tranh vẽ. Link tham khảo: http://www.lovingvincent.com/

Một phim nữa mình thấy mới ra năm 2014 về William Turner là Mr. Turner, cũng là một dạng biographical movie. Dạo này mình thấy điện ảnh bắt đầu có xu hướng quay về lịch sử tìm lại cảm hứng sáng tạo như trường phái Tân cổ điện vậy. 
22:10 Friday,16.5.2014 Đăng bởi:  Linh cao
Dear IQ:
Các bức chân dung mà Oidman vơ vét để treo kín căn phòng bí mật ấy, là vũ trụ nghệ thuật do collector đánh đổi cả sự nghiệp mới có. Tài sản các tác phẩm ấy thể hiện gu thẩm mỹ và tình yêu được lý tưởng hoá tột bậc, trong niềm hy sinh và cơn say cuồng mang đậm phẩm
...xem tiếp
22:10 Friday,16.5.2014 Đăng bởi:  Linh cao
Dear IQ:
Các bức chân dung mà Oidman vơ vét để treo kín căn phòng bí mật ấy, là vũ trụ nghệ thuật do collector đánh đổi cả sự nghiệp mới có. Tài sản các tác phẩm ấy thể hiện gu thẩm mỹ và tình yêu được lý tưởng hoá tột bậc, trong niềm hy sinh và cơn say cuồng mang đậm phẩm chất của expert ngoại hạng.
chính cái gót chân Asin ấy đã giúp đội lừa đảo kia dựng lên song song 2 con chim mồi, nhằm đưa collector vào ma trận: người máy và người đẹp. Cả hai đều bí ẩn như Thần thời gian, cả hai đều phải từ từ khó nhọc mới tiếp cận được...thôi có lẽ mọi người nên xem phim này, mình hót nhiều đâm sa vào sến !!!
 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả

CMT mới nhất

» Xem tiếp