Nghệ sĩ Việt Nam

Đi xem “Mở cửa” (phần 3): các tác phẩm hội họa 29. 09. 16 - 6:51 am

Bài và ảnh: Tịch Ru

(Tiếp theo bài 2)

Sau đây là các tác phẩm hội họa có trong triển lãm lần này (phần lớn là các tác phẩm sơn dầu)

“Hà Nội 1972” của Nguyễn Trung Tín. Sơn dầu, 160 x 290cm.

 

“Biển nắng” của Đỗ Sơn. Acrylic, 120 x 160cm

 

“Tuổi thơ tôi” của Thành Chương. Sơn mài, 200 x 250cm

 

“Dạ khúc” của Đinh Quân. Sơn mài, 120 x 240cm

 

“Đường đi lấy kinh” của Phan Cẩm Thượng. Sơn khắc, 120 x 180cm

 

“Đô thị ảo II” của Đào Quốc Huy.

 

“Ánh sáng” của Nguyễn Tấn Cương. Sơn dầu, 120 x 145cm

 

“Rằm tháng bảy” của Đặng Xuân Hòa. Sơn dầu, 90 x 190cm

 

“Vòng tròn” của Trần Văn Thảo. Sơn dầu, 150 x 180cm

 

“Khi tàu rời thành phố” của Đỗ Minh Tâm. Sơn dầu, 100 x 200cm

 

“Giấc mơ hoa hồng” của Lê Anh Vân. Sơn dầu, 150 x 150cm

 

“Ngày xanh” của Phạm An Hải. Sơn dầu, 200 x 200cm

 

“Trừu tượng” của Hồ Hữu Thủ. Sơn mài, 120 x 200cm

 

“Ma” của Nguyễn Trung. Acrylic, (180 x 145cm) x 2

 

“Bóng đêm và ngựa hoang” của Hứa Thanh Bình. Sơn dầu, 176 x 127cm

 

“Chuyện trò bên cửa sổ” của Đinh Thị Thắm Poong. Màu nước trên giấy dó và giả vàng, 110 x 80cm

 

“Sapa” của Trần Lưu Hậu. Acrylic, 80 x 110cm

 

“Cảm xúc 5” của Hà Chí Hiếu. Sơn mài, 90 x 120cm

 

“Đối thoại” của Hoàng Phượng Vỹ. Sơn dầu, 120 x 150cm

 

“Mộng du” của cố họa sĩ Nguyễn Quốc Hội. Sơn dầu, 88 x 178cm

 

“Thiếu nữ và đèn dầu” của Hoàng Hồng Cầm. Sơn dầu, 80 x 100cm

 

“Hà Nội nắng” của Phạm Luận. Sơn dầu, 130 x 200cm

 

Tác phẩm khó xem (thứ 2) và khó chụp nhất triển lãm: “Trong đêm” của Trần Việt Phú. Phấn màu, 150 x 110cm. Với màu sắc như vậy rồi lại cho thêm quả kính phía trước, thực sự nhìn vào đây tôi chỉ thấy một tấm gương màu đen, đúng như tên tranh.

 

“Hạt gạo” của Lê Thiết Cương. Sơn dầu, 100 x 80cm

 

“Quý bà (tranh bộ)” của Vũ Đình Tuấn. Khắc gỗ, 4 x (110 x 40cm)

 

“Nắng đông” của Phạm Bình Chương. Sơn dầu, 100 x 80cm

 

“Sân ga mờ sương” của Nguyễn Mạnh Hùng. Sơn dầu, 100 x 100cm

 

“Hoa đời” của Nguyễn Xuân Tiệp. Sơn dầu, 180 x 120 cm

 

“Đèn” của Nguyễn Minh Thành. Sơn mài, 120 x 120cm

 

“Hòa tan 3 trong 1” của Trần Lương. Tổng hợp, 120 x 240cm

 

“Café” của Lý Trần Quỳnh Giang. Gỗ bản, 270 x 48cm (3 tấm)

 

“IPO trừu tượng” của Nguyễn Quân. Mực, giấy, sơn dầu, 160 x 220cm

 

“Ngày hè oi ả” của Đỗ Hoàng Tường. Acrylic, 190 x 160cm

 

“Nhà sư” của Hồng Việt Dũng. Sơn dầu, 155 x 155cm

 

“Hai người đàn bà ngồi” của Đinh Ý Nhi. Sơn dầu, 164 x 120 cm

Đẹp hay không tùy người đối diện, và bạn cần phải xem tận nơi hẵng đưa ra những bình luận tiêu cực. Tuy nhiên dù thế nào cũng không thể phủ nhận những cố gắng của ban tổ chức ở khâu “tiền kỳ”: thu thập tác phẩm, giới thiệu lý lịch họa sĩ… Còn nội dung của cả triển lãm, nếu không để cái tên “Mở cửa” mà bằng một cái tên khác chung chung, thí dụ: “Tôi vẽ nước tôi”, “Cuộc sống quanh ta”, “Hiện thực muôn màu”… thì có lẽ cũng không có gì để phân biệt 🙂

*

Bài liên quan:

- Triển lãm to nhất trong năm: “Mở cửa-Mỹ thuật 30 năm thời kỳ đổi mới”?
- Khai mạc Mở Cửa: quần hùng 30 năm tụ hội
- Triển lãm Mở Cửa: một bữa cỗ thiếu đậm đà cho các tiên chỉ đã mệt mỏi
- Em lượn một vòng, rồi lại một vòng, không thấy có gì gắn với Mở Cửa
- “Mở cửa” là mở chỗ nào, có gì mới?
- Những lý do khiến cho “Mở Cửa” không thể thực hiện như mong muốn, dù rất muốn
- “Mở cửa”: sao lại dùng những tác phẩm mang hơi thở đã cũ và yếu ớt để đại diện cho 30 năm?
- Đi xem Mở Cửa (phần 2): các tác phẩm điêu khắc và sắp đặt
- “Mở cửa”: không thể giấu được mặt kia của tấm huân chương
- Đi xem “Mở cửa” (phần 3): các tác phẩm hội họa
- Đi xem “Today” lại nghĩ về “Mở cửa”
- Vì sao “Mở cửa” thất bại (bài 1): từ câu chuyện Doimoi năm ấy
- Vì sao “Mở cửa” thất bại (bài 2): từ curator không chuyên nghiệp đến tác giả đã “đóng băng”
- Vì sao “Mở cửa” thất bại (bài 3): đáng ra có thể làm tốt hơn, nếu…
- Nhân “Mở cửa”, bàn ngoài lề về từ ngữ
- Một góc nhìn “Mở cửa – Mỹ thuật 30 năm thời kỳ đổi mới (1986-2016)”
- Tại sao Mò Cua lại vớ phải Đồi Mồi? (phần 1): Rào đón hơi dài để tương ở bài sau
- Tại sao Mò Cua lại vớ phải Đồi Mồi? (phần 2): nên bỏ đi khoảng 25 ông và thêm vào 10 ông. Ba vị cura
- Tại sao Mò Cua lại vớ phải Đồi Mồi? (phần 3): rút lại là làm chưa hay nhưng mà đừng có sợ chê

Ý kiến - Thảo luận

13:07 Friday,30.9.2016 Đăng bởi:  Candid
@Anh Nguyễn: bức đấy cũng thích, đấy là một cảnh quen thuộc ở phố cổ vài năm gần đây. Người ta phá những ngôi nhà cũ để xây khách sạn, dấu nhà còn sót lại trên tường. Mình cũng từng chụp một cảnh tương tự trên Hàng Bạc.
...xem tiếp
13:07 Friday,30.9.2016 Đăng bởi:  Candid
@Anh Nguyễn: bức đấy cũng thích, đấy là một cảnh quen thuộc ở phố cổ vài năm gần đây. Người ta phá những ngôi nhà cũ để xây khách sạn, dấu nhà còn sót lại trên tường. Mình cũng từng chụp một cảnh tương tự trên Hàng Bạc. 
11:49 Friday,30.9.2016 Đăng bởi:  Admin
@Mac Anh: cảm ơn bạn. Soi đã sửa lại rồi.
...xem tiếp
11:49 Friday,30.9.2016 Đăng bởi:  Admin
@Mac Anh: cảm ơn bạn. Soi đã sửa lại rồi. 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Về một cách nhìn nghệ thuật!

Một thành viên của Khoan Cắt Bê Tông

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả