Bàn luận

Nếu vậy thì tranh luận trên Soi là vô nghĩa, mọi art talk là vô nghĩa? 30. 10. 12 - 7:58 am

(Dưới đây là phần cmt của Thủy Lê và Phó Đức Tùng cho bài Hiện thực Mù là một nghịch lý hiển nhiên trong môi trường cá biệt, Soi xin đưa lên thành bài cho các bạn tiện theo dõi và thảo luận. Tên bài do Soi đặt.)

 

THỦY LÊ:

Thấy các anh thảo luận sôi nổi quá, em cũng muốn góp phần. Em thấy các anh đặt tiêu chuẩn về tính chính xác quá cao của “Khoa học” đối với “Nghệ thuật” thế thì còn đâu cảm hứng sáng tạo cho những nghệ sĩ nữa chứ? Các anh giấu cái tôi của mình đi một tí thì mọi cái đều có lý lẽ riêng của nó. Không có bất cứ thứ gì mà khiến tất cả mọi người đều hài lòng. Cũng như không ai có thể chắc rằng mọi điều mình nói ra đều đúng cho dù anh là ai? Chuyện tìm ra cái sai của người khác luôn dễ dàng hơn tìm ra cái sai của chính mình. Nghệ thuật là một hình thức sáng tạo mang tính cá thể không thể theo một công thức hay khuôn mẫu nào. Nó là cái nhìn nhận của từng người về một vấn đề mang tính tư duy theo nét rất riêng, không như khoa học 1+1=2.

Riêng em thì nhận thấy tranh của anh Lê Quảng Hà đang đề cập đến những vấn đề rất nóng của xã hội hiện nay mà những ai quan tâm đến thời sự đều có thể mơ hồ cảm nhận và liên tưởng được. Nhưng ai trong số các anh dám loa to trước công chúng điều mà các anh nhìn được bằng mắt và sự cảm nhận tinh tế của mình? Vậy thì có phải là “Thấy” mà không “Thấy” hay không? Bây giờ báo chí có hỏi thì em cũng đành phải giả vờ “Mù”. “Kính thưa các anh em có nhìn thấy gì đâu! Em chả hiểu gì cả!” Hi!

 

PHÓ ĐỨC TÙNG:

Bạn Thủy Lê, khi sáng tác nghệ thuật thì cần cảm hứng, nhưng khi phát ngôn lý luận cũng như phân tích những phát ngôn đó thì cần độ chính xác. Khi nghệ sĩ tạo tác, anh ta là chúa trời, và không ai có quyền ý kiến gì về việc đó. Nhưng khi anh ta triển lãm tranh cho mọi người xem, và giải thích bằng lời về tranh của mình, thì mọi người đều có thể có ý kiến. Và ý kiến chân thật nhất của một người xem nhất thiết phải xuất phát từ cái tôi của người đó, vì nếu không thì là ai phát biểu ý kiến đó.

Nếu chúng ta cứ nói kiểu “đừng bàn, tự làm đi”, “bạn là ai mà dám bàn”, “bạn có vẽ được hơn người ta không mà dám bàn” “tri thức giết chết nghệ thuật”, “lý trí làm mất hứng nghệ sĩ” “mỗi người có một lý, không cái gì đúng, cái gì sai” v.v. thì mọi tranh luận và toàn bộ trang SOI này cũng như mọi art talk, mọi triển lãm đều là vô nghĩa.

Tuy nhiên, nhận định cuối cùng của bạn tôi thấy có lý, và có lẽ làm tôi hiểu phần nào logic trong concept của anh Hà.

Trước đây, tôi vẫn hiểu “hiện thực mù” là một loại hiện thực không dùng giác quan mắt thì có thể cảm nhận thấy, tức là một loại hiện thực mà khi tôi dùng mắt thường thì không thấy, hoặc là một thủ pháp thể hiện hiện thực mà không dùng đến vai trò của giác quan, vì thể tôi muốn tìm hiểu xem cơ chế điều đó như thế nào.

Qua câu chuyện của anh Hà, và lời giải thích của bạn, tôi thấy có thể hiểu như sau: có loại hiện thực mà chúng ta ai cũng “thấy” bằng mắt thường, nhưng mà không ai dám “nói”, vì thế mọi người đều “giả mù”, kiểu như bộ áo mới của Hoàng đế. Và họa sĩ bằng cách nói thẳng ra là “hoàng đế cởi truồng” thì đã lột trần tình trạng giả mù của thiên hạ.

Nếu quả thực concept của anh Hà là như vậy thì không phải là không logic và anh Hà quả đã có thể coi là thực hiện đúng những điều anh nói. Còn chuyện thích tranh của anh hay không lại là vấn đề hoàn toàn khác mà chúng ta không bàn ở đây.

Dù sao cũng cám ơn bạn Thủy Lê đã đưa ra cao kiến.

 

*

HIỆN THỰC MÙ
Triển lãm cá nhân của Lê Quảng Hà

Khai mạc: 18h00 thứ Tư 10. 10
Triển lãm: 10. 10 – 10. 11. 2012
Eight Gallery (Số 8 Phùng Khắc Khoan, phường Đa Kao, Quận 1, TP HCM)

 

*

Bài liên quan:

– Lê Quảng Hà phát hiện ra một loại hiện thực mới: HIỆN THỰC MÙ 
– “Hiện thực mù” là sản phẩm của “vừa tránh vừa sờ voi”? 
– “Đáp án” của Lê Quảng Hà về hiện thực mù

– Tìm ra hiện thực mù bằng chính phương pháp của con nghiện?
  
– Hiện thực Mù là một nghịch lý hiển nhiên trong môi trường cá biệt
  
– Nếu vậy thì tranh luận trên Soi là vô nghĩa, mọi art talk là vô nghĩa?
  
– Cãi không phải vì ghét tranh. Cãi vì ghét “nổ”.

 

Ý kiến - Thảo luận

16:38 Tuesday,30.10.2012 Đăng bởi:  ALICE Ở XỨ MƯỜNG
Anh Đăng "Túm" lại câu chuyện thật là hay và cảm động.
Đúng là cái xứ mù đó thì chỉ sống được với tiêu chuẩn : Xấu đều hơn tốt lỏi.
Nhưng trường hợp nếu (chẳng may) họa sĩ Lê Quảng Hà - Nunez có lọt vào xứ đó thì kết thúc của câu chuyện sẽ là ngược lại. V&igra
...xem tiếp
16:38 Tuesday,30.10.2012 Đăng bởi:  ALICE Ở XỨ MƯỜNG
Anh Đăng "Túm" lại câu chuyện thật là hay và cảm động.
Đúng là cái xứ mù đó thì chỉ sống được với tiêu chuẩn : Xấu đều hơn tốt lỏi.
Nhưng trường hợp nếu (chẳng may) họa sĩ Lê Quảng Hà - Nunez có lọt vào xứ đó thì kết thúc của câu chuyện sẽ là ngược lại. Vì biết quá rõ chàng họa sĩ này nên chắc chắn kết cục là chàng Nunez sẽ chấp nhận bị móc mắt để quyết cưới cho được cô gái chàng yêu. Cưới cái đã. Thế mới là sống thứ thiệt dù cái kết có làm hỏng đi ý đồ triết học ban đầu của ông nhà văn. 
10:11 Tuesday,30.10.2012 Đăng bởi:  Nguyễn Đình Đăng

Hebert George Wells (1866 - 1946) là tác giả nhiều truyện ngắn viễn tưởng. Một trong những truyện nổi tiếng của ông là "The Country of the Blind". Có thể đọc bản dịch tiếng Việt "Xứ sở của người mù" ...xem tiếp

10:11 Tuesday,30.10.2012 Đăng bởi:  Nguyễn Đình Đăng

Hebert George Wells (1866 - 1946) là tác giả nhiều truyện ngắn viễn tưởng. Một trong những truyện nổi tiếng của ông là "The Country of the Blind". Có thể đọc bản dịch tiếng Việt "Xứ sở của người mù" tại đây.
 
Bạn nào ngại đọc có thể xem tóm tắt bên dưới.
 
Truyện kể rằng có một người tên là Nunez bị lạc vào một xứ sở của những người mủ bẩm sinh sống trong một thung lũng hẻo lánh, cách biệt hẳn với thế giới xung quanh từ nhiều thế hệ. Họ không hề biết tới khái niệm "nhìn" là gì, họ không hiểu "mù" là gì. Họ hình dung hiện thực theo cách riêng của họ. Ví dụ thời gian được họ chia thành ấm và lạnh (tương đương với ngày và đêm trong thế giới những người mắt tinh). Họ làm việc lúc lạnh và ngủ lúc ấm. Họ có hệ thống luật lệ, triết học, tôn giáo của riêng họ. Ví dụ họ giải thích sự hình thành thế giới (tức cái thung lũng mà họ đang sống) như sau: đầu tiên xuất hiện một hốc lõm trong các tảng đá, sau đó xuất hiện các vật phi chúng sinh không có khả năng sờ mó, rồi xuất hiện các con lạc đà llama và vài sinh vật ít cảm giác khác, sau đó xuất hiện loài ngưởi, rồi cuối cùng là các thiên thần mà chỉ có thể nghe thấy tiếng hát du dương và tiếng chuyển động thoăn thoắt vù vù chứ không bao giờ có thể chạm được vào (Nunez mãi mới hiểu ra đó là những con chim).
 
Lúc đầu Nunez cho rằng mình có mắt, nhìn được hiện thực thật sự, nên anh có thể cải tạo khai hóa họ theo lý thuyết "Ở xứ mù thằng chột là vua". Nhưng anh đã thất bại sau nhiều lần thử thuyết phục họ. Họ cho là anh điên, ảo tưởng, hão huyền. Anh nổi dậy dùng bạo lực chống lại họ nhưng cũng thất bại nốt. Những người mù có hệ thống cảm giác nghe, ngửi rất phát triển. Anh chạy đâu họ cũng biết và bao vây. Họ nghe được cả nhịp tim anh đập.
 
Cuối cùng anh buộc phải đầu hàng và sống với họ vì anh không có cách nào thoát ra khỏi những vách núi cao bao quanh thung lũng, mà anh thì cần ăn. Dần dần anh yêu một cô gái mù trong xứ sở đó. Đến khi anh xin cưới cô thì tất cả xã hội người mù phản đối. Song vì tình yêu của hai người quá mãnh liệt nên các bô lão trong đất nước của người mù này bèn họp lại và đi đến quyết định là họ chỉ đồng ý nếu anh cũng mù như họ, tức là anh phải chấp nhận để họ khoét hai mắt của anh, vì theo bác sĩ của họ chính đôi mắt đã làm hỏng tư duy của anh. Vì quá yêu cô gái, lúc đầu Nunez chấp nhận.
 
Tuy nhiên sau một tuần đấu tranh tư tưởng, Nunez đã ngấm ngầm quyết định chọn tự do của người có mắt sáng. Đêm cuối cùng trước khi họ định khoét mắt anh (tức là ngày trong thế giới người tinh), Nunez đã bỏ trốn khỏi đất nước của những người mù. Anh chạy tới chân núi bao quanh thung lũng và leo lên đỉnh.
 
Truyện kết thúc lúc Nunez đã leo được lên cao, quần áo bị rách tả tơi, thân thể sây sát tứa máu. Trời tối và cái thung lũng đất nước của những người mù hiện ra bé tí bên dưới còn trên cao là cả một bầu trời bát ngát mênh mông. Nunez nằm yên bất động, mỉm cười nhưng rất thỏa mãn chỉ vì đã thoát ra khỏi được cái thung lũng của Người Mù mà anh từng muốn trở thành Vua.

 

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Tản mạn chuyện tượng đài
và đài kỷ niệm

Bài & ảnh: Họa sĩ Đỗ Đức

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả