Danh sách 30 cmt mới nhất

  • Nghĩa của tiếng Việt: bánh trưng hay bánh chưng?
    jana lee - 2021-01-16:

    Đúng ra ngày xưa chỉ có tết đến mới có bánh trưng để ăn, có thể vì thế mà bánh trưng là biểu tượng về ngày tết cổ truyền Việt Nam và nó đúng nghĩa với từ"trưng". Ai nói tôi viết chính tả sai,tôi mặc kệ vì tôi vẫn viết là bánh trưng, từ mà tất cả sách giáo khoa xuất bản từ năm 86 trở về trước dùng.Tôi yêu tiếng Việt và hay nghiên cứu về từ "Hán- Việt", tôi rất tiếc và buồn cho thế hệ trẻ bây giờ nhiều người nói mà không cắt nghĩa được câu nói của mình, vì đâu nên nỗi????



  • Ăn uống: Nấu rượu đón Giáng Sinh
    Thao Huynh - 2021-01-14:

    Cho mình hỏi tác giả về cách nấu rượu trắng: 60ml + 2 muỗng đường --> 60ml nước phải không ạ?



  • “ĐI GIỮA HAI THẾ KỶ”: lâu lắm mới có một khai mạc đông vui và nhiều cảm xúc đến thế
    Tịch Ru - 2021-01-11:

    Xin phép được trả lời bạn Minh Luân.

    Hoạ sĩ Phan Chánh là sinh viên khoá I trường Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương được thành lập vào ngày 27 tháng 10 năm 1924 do ông Victor Tardieu làm hiệu trưởng đầu tiên.

    Năm 1945 Nhật đảo chính Pháp, trường Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương đóng cửa.

    Năm 1951 trường mỹ thuật được lập lại trong chiến khu Việt Bắc, cùng đội ngũ giảng viên là các cựu sinh viên trường cao đẳng mỹ thuật Đông Dương. Khoá này do ông Tô Ngọc Vân làm hiệu trưởng nên thường hay gọi là Khoá kháng chiến Tô Ngọc Vân.

    Ngày 15 tháng 11 năm 1955, Trường cao đẳng mỹ thuật Việt Nam, tiền thân là trường cao đẳng mỹ thuật Đông Dương được thành lập hiệu trưởng đầu tiên là hoạ sĩ Trần Văn Cẩn. Khoá đầu tiên để tưởng nhớ sự hi sinh của cố hiệu trưởng Tô Ngọc Vân (mất năm 1954) nên đã đặt tên là khoá Tô Ngọc Vân, và khoá hai là khoá Trần Văn Cẩn.



  • “ĐI GIỮA HAI THẾ KỶ”: lâu lắm mới có một khai mạc đông vui và nhiều cảm xúc đến thế
    Minh Luân - 2021-01-10:

    Họa sĩ Đỗ Hữu Huề năm nay 86 tuổi, học khóa Tô Ngọc Vân (khóa I), trước họa sĩ Mộng Bích một năm (họa sĩ Mộng Bích học khóa II Trần Văn Cẩn).

    Trong khi cụ hoạ sĩ Phan Chánh học khoá 1 (1925) là thầy của hoạ sĩ Mộng Bích và tính năm sinh, hoạ sĩ Mộng Bích và Đỗ Hữu Huề còn chưa sinh ra.

    Tác giả có gì nhầm lẫn không ạ???
    Hay bài viết đang gây hiểu lầm và người đọc cần nhiều hơn kiến thức mới hiểu được. (Ở đây không hiểu khoá 1 khoá 2 là của trường nào??)



  • TÊN CỦA NƯỚC HOA (bài 4): “cú lừa” Guerlain Mitsouko
    Thức Nguyễn - 2021-01-08:

    Cám ơn tác giả đã cung cấp thông tin và góc nhìn khác về thế giới nước hoa. Theo cảm nhận riêng mình, tác giả có lẽ là người có óc quan sát tinh tế và độ nhạy sâu sắc về cái đẹp nói chung và nước hoa nói riêng. Nếu được, mong tác giả viết thêm về các dòng nước hoa khác của nhà Guerlain nhé. 



  • Làm gì với Iran sắp tới: rút kinh nghiệm trớ trêu ngày trước tại Syria
    SA - 2021-01-02:

    Ngày mai, 3.1.2021 là kỷ niệm 1 năm Mỹ ám sát tư lịnh Vệ binh Cách mạng của Iran, là tướng Soleimani.

    20 ngày trước khi TT Trump ra đi, Iran có lẽ đợi được, để nhìn thấy việc áp dụng hiệp ước kyy‎ kết năm 2015 mà chính quyền Trump đã đơn phương xé bỏ.

    Tuy nhiên thành phần cứng rắn tại Iran (và Iran thiếu nhiều thứ lắm nhưng không thiếu thành phần này) có thể đòi được kỷ niệm cái chết của Soleimani bằng mấy quả tên lửa và sứ quán Hoa Kỳ chẳng hạn tại Iraq do đồng minh của Iran ra tay tượng trưng. Nếu gây chết 1 mạng Mỹ thì sẽ rất khác với 356.445 người cũng Mỹ nhe (chết vì Covid 19 và 2.534 người lại cũng Mỹ, chết vì dịch này ngày hôm qua, 1.1.2021).

    TT ra đi Trump có thể ra lệnh ném bom chiến lược Iran. Các pháo đài B52 đã sẵn sàng, tuy đồng thời nhóm mẫu hạm Nimitz mới rời khu vực.

    Mẫu hạm Nimitz, các chiến hạm bảo vệ, Thủy quân Lục chiến là một kiểu can thiệp có thể bị thiệt hại. Giỏi thì đổ bộ Iran thử coi ? Oanh tạc chiến lược là một phương pháp an toàn hơn, ta ném bom xong ta đi về nhà.

    Nhưng nếu chuyện này xảy ra, Iran có nhiều cách để trả đũa. Trước hết là đánh UAE, Bahrein, Saudi bên kia eo biển bằng tên lửa. Họ có thể dùng Hezbollah tại Lebanon đánh Israel.   Phe cứng rắn Iran là phe uống trà, mong rằng họ có thể húp thêm một ngụm đắng ngắt và tự kiềm chế. TT Trump trước giờ bị đuổi lang thang (trong lịch sử) thì biết đâu có thể muốn để lại dấu ấn gì cho đời ? Xem rõ hơn



  • Làm gì với Iran sắp tới: rút kinh nghiệm trớ trêu ngày trước tại Syria
    Chip - 2021-01-01:

    Đầu năm đọc bài của bác Sáng Ánh hay quá! Cảm ơn bác vì những góc nhìn rất thú vị về chuyện chính trị! 



  • Ăn uống: Nấu rượu đón Giáng Sinh
    Viv - 2021-01-01:

    Thâý tác giả Pha Lê trả lời có vẻ căng căng nhỉ.  :)
    Chuẩn bị nấu mulled wine đi tìm công thức thấy cũng khá nhiều version



  • Bài học chủ Nhật: Nàng tiên hoa lên chức sau một tai nạn
    Nguyễn Hà - 2020-12-31:

    Hic hay quá, giờ mới biết đến web này, cảm ơn Pha Lê vì các bài viết ý nghĩa



  • Tàn xuân bàn chuyện Nguyên Xuân
    Le - 2020-12-21:

    Đoạn "Nhớ lại những ngày ở dưới núi Thanh Ngạnh trong dãy núi Đại Hoang, mình sao mà buồn rầu tịch mịch vậy! Nếu không nhờ nhà sư chốc đầu và đạo sĩ khiễng chân mang đến đây, thì làm gì mình được thấy cái thế giới này" có phải là Nguyên Xuân "flashback" lại đâu! Đấy rõ ràng là lời dẫn truyện của viên đá (có thể tạm hiểu là viên đá đeo trên cổ Bảo Ngọc nhưng không vô tri vô giác, mà vẫn quan sát lại mọi việc và đóng vai người kể chuyện.)



  • Tương “có con nhoi nhoi” ủ lâu năm của anh Sơn
    Lê Thị Cẩm Nhung - 2020-12-20:

     Mình cũng  có dịp đến nhà  anh Sơn  ở Go Công. Hai vợ chồng rất dễ mến, thân thiện và các con rất ngoan. Chắc anh còn nhớ vì mình  đến cùng ông xã là người châu âu. Mình và ông xã  quí gia đình này lắm. Họ không chạy theo lợi nhuận để chế biến gian dối. 



  • Làm món ngâm nước bạn cho món nước ta thêm thanh nhã
    Lê Thị Cẩm Nhung - 2020-12-20:

    Thật tuyệt. Toàn những món mình thích và thích nhất là các món được chế biến từ nguyên liệu sạch, tự nhiên. Mình may mắn đọc được trang này. Cảm ơn Pha Lê nhiều,  nhiều lắm. 



  • Điều giản dị của kiến trúc sư Nguyễn Đại Thắng
    Nguyễn Đại Thắng - 2020-12-16:

    Đa tạ SOI, mình luôn quý và trân trọng SOI! :)



  • Nước hoa: thứ thời trang vô hình nhưng cho nỗi đau ví rất thực
    Willow Wằn Wại - 2020-12-09:

    @Trần Ý Dịu: cảm ơn chia sẻ của bạn. Miss Saigon thực tế là một mùi hương (hoặc bộ sưu tập mùi) được làm khá tốt. Việc nó thành công và được mọi tầng lớp lao động ở Việt Nam biết tới là một điều vui.
    Hương Fleur d'Oranger (Orange Blossom - hoa cam) của nhà Fragonard mình cũng có nè :D Theo mình đoán thì người bán chai này mà bạn mua được là ở tình Hà Hưng Thái Bình. Thế giới nước hoa ở Viêt Nam nhỏ bé nên mọi người đều biết nhau. nhà Fragonard cũng na ná như Hoarient (làm ra Miss Saigon), một thương hiệu local sản xuất chủ yếu phục vụ người trong nước, giá cả bình dân phải chăng. Mình cũng rất thích mùi hương hoa bưởi này, rất vui vì đã gặp được người cùng gu 



  • TÊN CỦA NƯỚC HOA (bài 1): Do Son và Tam Dao
    Willow Wằn Wại - 2020-12-09:

    @Alex Tran: trong tiếng Pháp, chữ H thường là âm câm. Về mặt chính tả thì Along Bay là sai nhưng về mặt kỉ niệm thì có lẽ Along Bay lại là đúng, vì cậu bé Yves Coueslant chắc chắn toàn gọi là Along :D



  • Nước hoa: thứ thời trang vô hình nhưng cho nỗi đau ví rất thực
    Trần Ý Dịu - 2020-12-09:

    Cám ơn bài viết rất thú vị của bạn! Nước hoa là để MẶC. Mình tuyệt đối không dùng mỹ phẩm nhưng không hiểu sao lại mê nước hoa đến kì lạ. Và mình gọi đây là sở thích di truyền. Vì mỗi lần bố mình về quê thắp hương ông nội đều mang theo một chai nước hoa (Dĩ nhiên chỉ là MISS Sài Gòn) rắc trên mộ ông. Chai- tạm được gọi là nước hoa- đầu tiên trong đời mình có được là chai tinh dầu hoa hồng của Bun được bạn bố là một phóng viên thường trú nước ngoài mang về tặng cách đây gần 30 năm. Đó là một ống tinh dầu trong một chiếc vỏ gỗ khắc hình hoa hồng cực kì đẹp. Mình cũng chỉ dám dùng có vài lần rồi thì cứ mở ra ngửi rồi đóng lại. Cho đến giờ chai NƯỚC HOA đầu đời vẫn theo mình di chuyển khắp nơi, tạm thời yên vị trong tủ kính, thi thoảng mình lôi ra ngắm nghía, hít hà. Chai nước hoa tiếp theo mình không thể nhớ tên (Điều tệ hại nhất cuộc đời MẶC NƯỚC HOA là không bao giờ nhớ tên, khi nào cần lại phải mở ra xem lại) là do một người bạn du học ở Úc gửi về tặng. Một hương ngọt ngào, bám mùi bền bỉ. Hết chai nước hoa đó, mình chẳng thể đủ tiền mua chai mới. Cho đến khi đi làm, mình bắt đầu mua chai nước hoa đầu tiên cho bản thân là chai Coco mademoiselle từ một nữ tiếp viên hàng không. Có lẽ ám ảnh về chau nước hoa xịn đầu tiên mua được trong đời nên đó là mùi hương tuyệt nhất trong suốt những năm tiếp theo. Rồi mình bắt đầu mua khá nhiều, được tặng cũng không ít. Nhưng thích nhất vẫn là Coco mademoiselle. Cho đến khi được một người bạn tặng cho một chai chiết. Trời ạ! Xịt phát là thấy ngay tháng 3 hương bưởi, thấy ngay mưa xuân, thấy ngay quê ngoại Bắc Ninh. Hỏi ngay người bạn cái chai cái chai mày chiết đâu, đưa đây. Tìm trên mạng, ra nó không phổ biến: Fleur d'Oranger Intense của nhà Fragonard (đấy, đánh cái tên cũng phải mở ra lò mò gõ lại). Một năm tìm kiếm chỉ thấy một người tận Sài Gòn có bán. Nghe quả ship xa xôi nên thôi. Thế mà rồi huỵch cái tình cờ mua được ngay tại Hà Nội, chuyển khoản trả tiền cho người bán tận Thái Bình, he he. Cơ mà lòng như mở hội. Buồn cười nhất là không hề có bọc nilon, người bán giải thích nước hoa nhà này đều CỞI TRẦN như thế. Ở thì thôi đã trót mê rồi người ta nói gì cũng gật.Xịt cũng nhẹ tay vì có 50ml thôi. Chia sẻ cùng bạn vài dòng và cũng bày tỏ lòng ngưỡng mộ vì bạn có thể đọc vanh vách tên các nhà, các hãng.



  • TÊN CỦA NƯỚC HOA (bài 1): Do Son và Tam Dao
    Alex Tran - 2020-12-09:

    Họ viết sai: Ha Long bay thành: Along bay,  chắc kỷ niệm bay đi ít nhiều
     
    As a child, Yves Coueslant, one of diptyque’s founders, spent his summers in Do Son, in Along Bay. 



  • Lại cái trò dí súng vào đầu trẻ con
    Trung Liêm - 2020-12-04:

     
    @M: Kính gởi bạn. Bản thân tôi là một người thực thành nghệ thuật những chuyện thích và không thích này thì tôi chẳng thấy có gì để bàn cãi cả (tôi thích ăn ớt và bạn thì không) vô lý theo nghĩa Kant. Tuy vậy trong nghệ thuật thì có phân cấp như bạn đã biết mỗi thứ điều có lý thuyết riêng để sống sót tất nhiên củng có vài lý thuyết rất trừu tượng - vậy taị sao tôi lại phải chọn một trong hai?



  • Tiếp về rượu vang: càng cao giá càng nên ở một mình
    the Loner - 2020-12-02:

    Wishky - single malt nhiều chai hơn triệu usd. Ví dụ: Mac Callan 1926, 3 loại khác nhau.



  • Nước hoa: thứ thời trang vô hình nhưng cho nỗi đau ví rất thực
    Pham Van Cuong - 2020-12-01:

    mình vẫn chờ một ngày khả thi trong một tương lai gần, và việc phối mùi theo mình cũng sẽ được phổ cập như phối màu hay phối nhạc, khi mà chất liệu mùi được hệ thống hoá một cách khoa học. Lúc đó, ở một góc độ nào đó việc phối mùi quan trọng hơn việc tạo ra bảng mùi. Và việc phối mùi theo không gian lẫn thời gian phụ thuộc vào cảm xúc của con người đứng trước một hoàn cảnh biến thiên liên tục
    Cám ơn bạn, kiến thức của bạn về perfume đáng nể quá



  • Nước hoa: thứ thời trang vô hình nhưng cho nỗi đau ví rất thực
    Willow Wằn Wại - 2020-11-29:

    @Bạn Cường: Ý tưởng có một "máy làm con người cảm nhận được mùi theo sở thích" của bạn khá thú vị đấy chứ. Có 1 số điều mình muốn làm rõ trước khi đi vào câu hỏi của bạn:
     
    Định nghĩa "nước hoa được làm không bằng thủ công nữa" khá là mơ hồ. Nước hoa thủ công truyền thống thường được hiểu là: perfumer tự pha chế nước hoa vào bình to, rồi tự đổ vào từng chai nhỏ, gắn nút và bán. Các loại tinh dầu cũng là tự chưng cất, sử dụng các thứ tự nhiên. Kiểu nước hoa này hiện còn tồn tại và được gọi là indie perfume (perfumer tự làm tự bán, không sử dụng dây chuyền tự động hay thông qua một công ty phân phối quảng cáo nào cả). 
     
    Còn hiện nay thì đa số nước hoa trên thế giới được làm theo phương pháp dây chuyền công nghiệp cả: perfumer làm ra mùi rồi tính toán tỉ lệ, nhà máy hay xưởng sẽ theo công thức đó làm một lần ra một đống chai. Nguyên liệu công nghiệp lẫn nguyên liệu tự nhiên đều có cả. Cho nên theo cách hiểu thông thường thì hiện đa số nước hoa trên thị trường đã làm theo phương pháp hiện đại rồi.
     
    Quay lại câu hỏi của bạn về máy khiến con người tự ngửi được mùi hương, không cần xịt nước hoa nữa. Vấn đề này rất phức tạp và khó khăn, liên quan đến lĩnh vực sinh học, thần kinh học vì việc kích thích não bộ tự tưởng tượng ra mùi hương nào đó đến giờ vẫn không phải là việc khả thi để sản xuất đại trà. 
     
    Thêm nữa, các công thức nước hoa đều là tuyệt mật, cho nên cho dù công nghệ của con người đủ tiên tiến để tạo ra được cái máy như thế thì người mua máy cũng chẳng biết phải chọn và phối hợp mùi gì từ "bảng mùi" để tạo ra mùi mình thích cả (không tính các mùi hương cơ bản). Cho nên nếu máy đó có thật thì viễn cảnh sẽ là mỗi nhà nước hoa sẽ có một máy riêng, mã hóa chặt chẽ để không ai mua máy về và tìm cách biết được công thức của họ. Và nếu thích nhiều hãng thì phải mua nhiều máy :D
     
    Còn về việc khai thác hương liệu tự nhiên dẫn đến việc đe dọa các loài động vật và thực vật tự nhiên thì các khối EU, ASEAN, chính phủ ủy ban các nước đều có lệnh cấm khai thác các nguyên liệu quý hiếm. Cho nên nhiều hương liệu tự nhiên trong nước hoa hiện đã bị thay thế hoàn toàn bằng hương liệu nhân tạo, ví dụ điển hình là xạ hương. Phần lớn xạ hương trong nước hoa hiện giờ đều là nhân tạo rồi (trừ nước hoa ở một số quốc gia xa xôi không có lệnh cấm) 



  • Nước hoa: thứ thời trang vô hình nhưng cho nỗi đau ví rất thực
    Pham Van Cuong - 2020-11-29:

    Mình là kỹ sư, sau khi đọc bài quá hay này của bạn. Cho mình hỏi một xíu. Có thể nào nước hoa được làm không bằng thủ công nữa. Ý mình là nếu thống kê được một cái bảng hương hoa như bảng màu (?), rồi có một cái thiết bị gì đó phát ra mùi hương mang theo người, bằng cách nó phát ra một tần số nhất định, kích thích đúng các phân tử sinh học của cơ thể để cảm nhận theo yêu cầu của mình. Mình thích mùi gì nó phát ra đúng tần số đó, để nó kích thích đúng phân tử sinh học đó thôi. 
    Nếu làm được việc này, thì sẽ không có việc tốp này tốp nọ đi kiếm trầm, rồi violent rất nhiều ở Việt Nam, mà cũng có thể bảo vệ một số lượng lớn  thực vật động vật



  • Từ nữ thần Đất đến ông Địa:
    Có liên quan hay là không liên quan?

    Erika Faith - 2020-11-26:

    I love learning about Vasudhara, and I find the images presented here to be so beautiful!  I am especially admiring the golden Thần Vasudhara.  Is this statue from Vietnam?  And if so, do you know when it is dated?  It is such a gorgeous piece of art- thank you for sharing it with us!  Any information you (or anyone else) can share with me about it, I would be most grateful for!



  • Oblivion và The Host: vô lý, vô duyên, sến nặng
    Phương Lan - 2020-11-26:

    @ Trịnh: Phim hay như thế nào bạn cứ việc biên ra cho tụi này đọc với. Chứ đọc bình luận của bạn tôi có cảm tưởng bạn... chưa coi phim này. 
    Nhận xét một cái tàu giống bộ phận sinh dục với buồng trứng, tử cung thì có gì là sai nếu có người nhìn ra như vậy. Chẳng phải đỉnh cao của nghệ thuật tạo hình là nhiều người nhìn một vật mà ra nhiều hình dạng khác nhau sao? Việc nhìn ra "cái ấy" chẳng liên quan gì đến văn hóa hay không văn hóa. Chẳng lẽ người có văn hóa thì không có cái ấy nên không nhìn ra cái ấy, còn người vô văn hóa thì có tới hai, ba cái ấy nên ở đâu cũng nhìn ra cái ấy. Bạn có văn hóa không? Có cái ấy không? :-)



  • Oblivion và The Host: vô lý, vô duyên, sến nặng
    Trịnh - 2020-11-26:

    Phim Oblivion hay vậy mà không biết cảm nhận, 7 điểm IMDb là hiểu rồi. Nhận mình là người có văn hoá mà lại đi so sánh cái tàu như cái của quý, cái tàu người ta vậy mà tưởng tượng được ra cái của quý, rồi cả buồng trứng, tử cung thì đủ hiểu bạn văn hoá cỡ nào rồi. Nhận xét mà so sánh 1 cách trẻ trâu và tục tĩu như thế thì không đủ tư cách để nhận xét một cái gì cả.



  • Nhanh nhất Đông Dương: thịt kho tàu ông Duy bằng nồi ủ
    Như Mai - 2020-11-20:

    Lâu ngày vô Soi đọc được bài nấu ăn của bạn Đỗ Duy làm mình thấy vui quá, tủm tỉm cười hoài.

    Mình không hề biết bạn Duy ngoài đời, nhưng lâu lâu mình vẫn phải vô đây đọc lại bài này. Bài bạn Duy với mình không khác gì món cá gỗ, mình luôn đọc khi ăn bánh mì khô khốc (vì lười là chính) giữa mùa đông ở đảo trời mưa dầm dề từ sáng tới tối.

    Đọc xong lúc nào mình cũng tự với lòng lần tới về Sài Gòn nhứt định sẽ tìm tới "quán ăn vui của một người Sài Gòn giàu có", chứ không để anh em bà con cứ dẫn đi Minh Đức (vừa ăn vừa tập võ) hay Cơm gà Thượng Hải nữa...

    Cảm ơn bạn Duy nhiều nhiều :-)



  • Điều giản dị của kiến trúc sư Nguyễn Đại Thắng
    admin - 2020-11-20:

    <p>Cảm ơn Nguyễn Đại Thắng, bảy năm rồi vẫn vào xem Soi :-) Những bài đã đăng trên Soi thì (may quá và nhờ bạn IT chăm chỉ) vẫn không bị mất, tìm kiếm cũng dễ dàng ạ. Coi như là cái kho nhỏ cho mọi người vào ra xem lại...</p>
    <p> </p>



  • Điều giản dị của kiến trúc sư Nguyễn Đại Thắng
    Nguyễn Đại Thắng - 2020-11-17:

    7 năm xem lại, vẫn tìm thấy bài viết, thanks Soi :D
     



  • Nước mắm cá dãnh: công không nhỏ của chị Bé
    Claymore - 2020-11-16:

     Chị Pha Lê có biết nơi nào bán mắm Dãnh muối sệt không ? (Trắng đục kiểu như mắm cá thu nhưng loãng hơn, ăn béo và đậm mùi)
    Trước đây ở ven biển khu vực Quảng Nam, Quảng Ngãi có làm nhưng giờ thất truyền vì làm món này cực lắm.
     



  • Làm mứt xanh đỏ mừng Giáng Sinh
    phale - 2020-11-09:

    @Lê Thu Hà: Xin lỗi là do nhiều việc mà mình phản hồi hơi chậm 


    Khi làm mứt, hạt chanh nếu nấu quá lâu có thể khiến mứt bạn có hậu đắng. Điều này là không tránh được. Nếu thật sự không muốn đắng, và không thích sử dụng bột pectin bán ở ngoài, bạn có thể:


    -Tự làm pectin từ táo, hướng dẫn ở link nàylink này. (chỉ có tiếng Anh nên bạn chịu khó, link đầu tiên thì y như bài mình hướng dẫn thôi)


    -Nấu trái cây với đường cho tới khi nó đạt độ sệt của mứt  


    Còn dùng chanh thì phải nấu nhanh, không để hạt nằm lâu trong nồi, nước chanh phút cuối lúc nấu xong mứt mới cho vào, tất nhiên không hiệu quả bằng pectin táo :)  



Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả