Nghệ sĩ Việt Nam

Vẫn mấy khuôn mặt cũ mèm nổi tiếng ấy… 17. 08. 12 - 12:52 am

Linh Cao

SOI: Đây là cmt cho bài Khi sự “khéo” làm giảm sự hấp dẫnSoi xin đưa lên thành bài cho các bạn dễ thảo luận. Tên bài do Soi đặt. Cũng cuốn sách này, trên Hanoi Grapevine có một bài. Tuy nhiên bài này mới chỉ có bản tiếng Anh, chừng nào có bản tiếng Việt, Soi sẽ xin phép để post lại.

Tranh của David Rowe

 

Tôi xin góp thêm vài nhận xét từ con mắt đọc sách của người làm gallery, bổ sung cho comment của bác Thanh.

Thứ nhất, khái niệm contemporary theo tình hình mỹ thuật Việt Nam phải được hiểu theo nghĩa những nghệ phẩm và nghệ sỹ mốt nhất, mới nhất, đang nổi đình nổi đám thời thượng, và được giới mua tranh buôn tranh bán tranh nhắc tới săn lùng nhiều nhất, với điều kiện quan trọng là phong cách theo lối đương đại, “theo tinh thần của thực hành đương đại”. Trên thực tế, kể cả sắp đặt trình diễn hay popart đều đã lỗi thời ngay tại một nước chậm chạp như chúng ta, contemporary phải được nhận diện bằng những tín hiệu riêng, buồn thay nó luôn bị nhuốm màu lai căng. Họa sỹ đương đại của chúng ta khi thì giống Tàu, khi chạy theo Tây, bác nào có bản lĩnh thì đã quá già và sáng tác rơi vào chủ nghĩa hiện đại lúc nào không hay!

Vậy nên cái dở nhất của cuốn sách anh Trung chị Hương vừa in là nó na ná như một catalogue cách đây nhiều năm, vẫn mấy khuôn mặt cũ mèm nổi tiếng ấy, mà hoàn toàn vắng bóng hay tệ hơn là cố tình gạt ra những phong cách trẻ trung tràn đầy năng lượng, những cai tên hot nhất, thành tựu nhất luôn được nhắc đên kèm theo giá bán cao ngất ngưởng không phải do ăn may, mà nhờ lao động đáng đươc ghi nhận.

Có phải do hai tác giả quá già hay quá thiếu thông tin, nên không hề tham khảo cả một hệ thống gallery và sưu tập hùng mạnh vẫn chăm chú theo dõi các sáng tác sát sao hơn bất cứ nhà phê bình chưa bao giờ bỏ một xu ra mua tranh mua tượng nào?

Thứ hai, ngoài phần phê và bình yếu kém như bác Thanh đề cập, tôi còn xót xa vì chất lượng in và cách design sách quá kém, mỗi tác giả đôi ba trang ỉu xìu như từ một đất nước bị cấm vận và nghèo đói kinh niên vậy. Sách in tiếng Anh là để thế giới đọc, một tuyển tập sách tranh mang tầm vóc chính thống mà trông buồn quá. Ngữ pháp có thể chấp nhận đôi ba thiếu sót, nhưng quyển sách cần sang trọng và nhiều học thuật hơn. Thà rằng có ít sách, nhưng ra quyển nào giá trị quyển ấy, một lời phê bình hay còn nặng hơn nghìn trang vô nghĩa! Cá tính nghệ sỹ sợ nhất là bị cào bằng, bị xếp hàng một hai bước đều, xem các cuôn sách của Hội mỹ thuật đã toát mồ hôi, xem cuốn Contemporarycủa anh chị, khối artist mừng vui vì cái tên và cái mặt mình không phải nằm trong list ấy.

Cụ Thái Bá Vân sinh thời có viết khen chê, nhưng không buộc mình vào một tên tuổi nào. Đến thế hệ thầy Thượng thầy Quân cũng chỉ thì thầm nhấp nhô vài lứa học trò vài bạn hàn sỹ! Cái chết của nghề làm lý luận phê bình nước mình là chẳng ai chịu quên mình vì sự nghiệp của kẻ khác, và chẳng mấy ai công tâm vun đắp cho cái Tài nào ngoài bản thân.

Mỗi cuốn sách sau khi xuất bản sẽ có đời sống riêng, mỗi nhân sỹ dù có được tung hô hay không vẫn có lộ trình riêng, thân phận riêng. Tôi chỉ e rằng những tác phẩm chưa được chụp ảnh, những cái tên chưa được biết đến, lại là nơi cất giữ những giá trị đích thực, mà chúng ta cứ phải chờ đến lúc không còn tính đương đại nữa mới biết mà yêu quý và chạy theo !!!


Hà Nội, 15. 8. 2012

 

*

Bài liên quan:

– 28. 7: Bùi Như Hương và Phạm Trung ra mắt sách mỹ thuật đương đại Việt (bản tiếng Anh)   
– Khi sự “khéo” làm giảm sự hấp dẫn

– Vẫn mấy khuôn mặt cũ mèm nổi tiếng ấy…

– “Nghệ thuật Việt Nam đương đại 1990-2010”: Xứng đáng được vinh danh ở mức cao nhất

– Định nghĩa hay mô tả nghệ thuật đương đại? – Về bình luận của Ilza Burchett cho cuốn “Nghệ thuật đương đại Việt Nam”